Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Chuyện không vẻ vang như vậy, không ai muốn nói ra trước mặt mọi người. Bây giờ Lý Thất Dạ vạch trần chuyện này trước mặt mọi người, làm cho Binh Trì Hàm Ngốc mất mặt, sầm mặt lại. - Con người quý ở tự biết mình.
Binh Trì Hàm Ngọc lạnh lùng nhìn Lý Thất Dạ, có chút căm ghét, lạnh giọng nói rằng:
- Bằng không, tự rước nhục nhã.
- Ta tán thành câu này.
Lý Thất Dạ bật cười, nói rằng:
- Ít nhất những người nói không giữ lời, không có tín nghĩa thì đừng nên xòe đuôi quá cao. Người như vậy, vừa xấu vừa hỏng việc, làm mất hết mặt mũi của lão tổ tông. Ngay cả tín nghĩa cơ bản nhất cũng không giữ được thì đừng có nói mình huyết thống cao quý như thế nào, chỉ tổ làm bẩn huyết thống của lão tổ tông mà thôi. - Ngươi...
Binh Trì Hàm Ngọc biến sắc, sắc mặt hết sức khó coi. Lý Thất Dạ nói như vậy, chính là đánh mặt nàng ngay trước mặt mọi người.
- Lý công tử, xin ngươi chú ý tìm từ!
Lúc này hai mắt Dương Bác Phàm sắc lại, gầm lên.
Lý Thất Dạ chẳng buồn nhìn hắn, mà chỉ nhìn thiềm đá, thờ ơ nói rằng:
- Sao hả, ngươi muốn dạy ta nên nói chuyện như thế nào sao? Kêu cái tên sư phụ Chân Đế của ngươi tới đây nói chuyện với ta. Lần trước quá tẻ nhạt nên ta mới tha cho hắn một mạng. Lần này, ta sẽ lấy đầu hắn làm bô ỉa.
Câu nói này vừa thốt, tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều biến sắc. Mọi người ngây ngốc nhìn Lý Thất Dạ. Mọi người đều nghe nói tân hoàng hoang đường, thế nhưng trước giờ chỉ nghe nói mà thôi. Hôm nay mới biết hắn thật sự hoang đường, cái gì cũng dám nói, không hề biết giữ mồm giữ miệng.
Câu nói này vừa thốt, Dương Bác Phàm hoàn toàn biến sắc, hai mắt sắc lại, lộ ra sát cơ. Lý Thất Dạ sỉ nhục sư tôn của hắn ngay trước mặt mọi người, hắn làm sao có thể nuốt trôi cơn giận này. Huống chi tân hoàng chỉ là một thứ rác rưởi mà thôi. - Không biết tự lượng sức mình...