Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Ách...
Nam Sơn tiểu tử nhất thời không thể trả lời, hắn cười khan, nói rằng:
- Khiến bệ hạ chê cười rồi. Tấm biển này là lão tổ tông để lại, lão hán không thể làm chủ.
- Vậy sao.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Con người của ta nha, không coi trọng mấy thứ này lắm, vạn vật thế gian đều là cặn bã mà thôi. Thế nhưng ta rất yêu thích nha đầu ngốc này, nếu ngươi đã tới bái kiến ta, như vậy có phải nên tặng cái gì đó ra mắt hay không. - Chuyện này...
Nam Sơn tiều tử cười gượng, nói rằng:
- Đồ vật của lão hán sợ rằng không thể lọt vào pháp nhãn của bệ hạ, khiến bệ hạ chê người. Những thứ tục vật trên thế gian không xứng với thiên nhân như nương nương.
Nghe vậy, Liễu Sơ Tình vội vàng cúi thấp vầng trán. Như vậy với nàng đã đủ rồi, một tiếng "nương nương" đã đủ rồi, bởi vì nó đã xác nhận thân phận của nàng. - Vậy thì tặng cửu bí đi.
Lý Thất Dạ nói.
Câu nói này nói ra, ngay cả Liễu Sơ Tình cũng ngẩn người. Cửu bí là thứ vô giá, thế gian nào có ai có thể gom đủ. Bây giờ Lý Thất Dạ lại thuận miệng đòi người ta tặng cửu bí. Cửu bí vào miệng của Lý Thất Dạ thật giống như rau cải trắng vậy. - Bệ hạ lại làm khó lão hán rồi.
Nam Sơn tiều tử cười khan, nói rằng:
- Lão hán cũng chỉ tu luyện một vài thứ mà thôi. Muốn tu luyện hết cửu bí, nói thì dễ nhưng làm thì khó, càng khỏi phải nói tới chuyện đại thành.
- Thế nhưng bí Tiền của ngươi đã đại thành rồi.
Lý Thất Dạ nói hời hợt.
- Mọi chuyện trên thế gian đều không thoát khỏi pháp nhãn của bệ hạ.
Nam Sơn tiều tử cảm khái, thở dài nói rằng:
- Không lừa dối bệ hạ, bí này ta phải cố gắng cả đời thì mới có thành tựu như ngày hôm nay. Lão hán đần độn, tư chất không tốt, đời này e rằng không thể nào luyện đủ cửu bí. Theo ta biết thì chỉ có Cửu Ngưng Chân Đế là luyện đủ cửu bí mà thôi. - Cửu Ngưng Chân Đế thật sự luyện hết cửu bí?