Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lời nói của Tần Kiếm Dao rất chu toàn, trực tiếp bỏ qua câu hỏi của Lý Thất Dạ.
- Nói như vậy là ngươi không có ý định thực hiện hôn ước này?
Lý Thất Dạ bật cười, thái độ rất càn quấy.
Những nam tử khác, bất kể là thiên chi kiêu tử hay là nhân kiệt một phương thì ở trước mặt Tần Kiếm Dao đều có biểu hiện cao quý tao nhã, thể hiện ra mặt ưu tú nhất của mình.
Thế nhưng Lý Thất Dạ lại không quan tâm, vẫn cứ bừa bãi càn quấy.
- Hôn nhân là do lão tổ định đoạt, Kiếm Dao không dám tự tiện chủ trương. Việc này, bệ hạ có thể hỏi các vị lão tổ.
Tần Kiếm Dao ăn nói tự nhiên.
Lời nói này của nàng không có chỗ chê. Nàng vừa không thừa nhận hôn ước này, nhưng cũng không phủ nhận hôn ước này. Nàng không giống như Phi Hoa Thánh Nữ hừng hực tới đây từ hôn, mà tiến lùi có chừng mực, có thể nói là hoàn mỹ.
Đem so Tần Kiếm Dao với Phi Hoa Thánh Nữ thì có thể lập tức phân ra cao thấp.
- Ta còn định chừa một vị trí cho ngươi.
Lý Thất Dạ lắc đầu cười, nói rằng:
- Xem ra bản thân ngươi không biết quý trọng rồi. Lần sau khi ngươi quyết định muốn gả tới thì xem nào... ta vẫn sẽ giữ một vị trí cho ngươi, cứ ở bên cạnh Sơ Tình làm nha hoàn. Như thế coi như ta đã khai ân rồi. - Vậy thì Kiếm Dao cảm tạ bệ hạ ban ân.
Tần Kiếm Dao là long phượng trong loài người, là tiên tử trong lòng vô số người. Bây giờ Lý Thất Dạ lại nói muốn ban nàng làm nha hoàn của Liễu Sơ Tình, chuyện này khiến nàng cảm thấy không thoải mái, trong lòng có chút không vui, thế nhưng lại không hề giận, cũng không hề nổi trận lôi đình. - Ngươi thực sự phải nên cảm kích ta ban ân.