Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ cười tủm tỉm nhìn Liễu Sơ Tình, nói rằng:
- Ngươi muốn nói tới chuyện chúng ta ấy ấy, hay là chuyện gì nữa.
Liễu Sơ Tình cúi thấp trán, bấu góc áo, có vẻ căng thẳng, do dự một hồi lâu, cuối cùng chẳng biết lấy dũng khí đâu ra mà nói nhỏ rằng:
- Chính... chính là mấy chuyện hoang đường ấy... ngươi... ngươi có thể thay đổi một chút không?
- Nói như vậy ngươi muốn cải tạo ta?
Lý Thất Dạ cười đậm nhìn Liễu Sơ Tình.
Liễu Sơ Tình hít một hơi, nàng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng ánh mắt của Lý Thất Dạ, nghiêm túc nói rằng:
- Ta không hy vọng ngươi là loại người như thế. Dù sao chúng ta cũng là phu thê, tương lai chúng ta còn có một quãng đường dài cần phải đi. Đạo hạnh của ngươi có hơi thấp, thế nhưng không sao, dù sao không phải ai cũng có thể trở thành cường giả...
-... Thế nhưng ta không muốn có người cười nhạo ta, cười nhạo trượng phu của ta là một người hoang đường. Nếu như... nếu như có thể thì ta hi vọng rằng ngươi có thể thay đổi, có thể làm một con người đường đường chính chính mà không phải là một tên hoàng đế hoang đường. Chuyện khác... những chuyện khác không sao hết... Liễu Sơ Tình rất hồi hộp, khi nói ra câu nói này thì nàng có hơi cà lăm. Thế nhưng nàng vẫn nghiêm túc nói hết câu nói này, đây là tiếng lòng chân thành nhất của nàng.
Theo Liễu Sơ Tình, nếu như hôn ước đã định ra rồi thì coi như số mệnh đã an bài. Cho dù khả năng của Lý Thất Dạ có hơi kém, đạo hạnh có hơi cạn, nhưng cũng không sao, nàng chấp nhận hết, thế nhưng nàng không hi vọng rằng phu quân của mình là một tên đàn ông hoang đường háo sắc.
Bởi vì nàng không thể thay đổi được cuộc hôn nhân này, vì vậy nàng muốn thử thay đổi Lý Thất Dạ.