Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thiên Hạc Chân Nhân mặt mày tái xám. Lúc này hắn mới thật sự hiểu vì sao Lý Thất Dạ lại nói cọc hôn nhân này là bọn họ trèo cao, con gái của hắn có thể làm nha đầu ấm giường cho Lý Thất Dạ là vinh hạnh. Tiếc là, trước đó hắn ngu không gì bằng, thế nên đã đánh mất cơ hội vạn năm hiếm thấy này.
Bây giờ cho dù có hối hận thì cũng đã muộn rồi. Thiên Hạc Chân Nhân hối hận muôn lần, tất cả chuyện này đều do sự ngu xuẩn của hắn mà ra. Lúc này hắn cảm thấy mình chết trăm lần cũng chưa hết tội, nếu như chết có thể chuộc tội thì hắn đồng ý chuộc tội, hắn đồng ý tìm đến cái chết.
Lý Thất Dạ chỉ hời hợt nhìn chúng đệ tử Thần Hành môn đang nơm nớp lo sợ nằm úp trên đất, cảm thấy mất hứng, lạnh nhạt nói rằng:
- Quên đi, có giết sạch các ngươi thì cũng không thể nào thể hiện được uy thế vô địch của ta, cút xéo đi!
- Cám ơn bệ hạ...
Nghe Lý Thất Dạ nói thế, Phong Thần cùng mọi người trên dưới Thần Thành môn như gặp đại xá, lập tức lăn thân thể đang run lẩy bẩy của mình sang một góc. Lúc này, bọn họ chảy mồ hôi lạnh khắp mình mẩy, quần áo trên người đã ướt đẫm.
Lý Thất Dạ cảm thấy hết hứng, ném thạch thuẫn cho Trương Kiến Xuyên, nói lạnh nhạt:
- Mấy ngày hôm nay ngươi luôn hầu hạ ta, mà ta thì lại luôn hậu đãi với người bên cạnh mình. Tấm Bàn Thạch Thuẫn này thưởng cho ngươi, đây cũng là một loại duyên phận.
Lý Thất Dạ bất ngờ ban thưởng thạch thuẫn khiến cho Trương Kiến Xuyên ngoác rộng miệng, toàn thân cứng đơ, nhất thời không thể hoàn hồn.
Đâu chỉ Trương Kiến Xuyên mất hồn mà tất cả mọi người của Thần Hành môn đều sững sờ tại chỗ. Vừa rồi bọn họ còn nơm nớp lo sợ, thế nhưng lúc này bọn họ bị hành động của Lý Thất Dạ làm chấn động.