Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Ngươi... ngươi... ngươi chết không tử tế...
Thiên Hạc Chân Nhân nhìn Lý Thất Dạ khinh bạc con gái của mình ngay trước mặt mọi người, hắn gào lớn.
- Câm miệng.
Lý Thất Dạ búng ngón tay, "đùng" một cái, miệng của Thiên Hạc Chân Nhân bị vả phun máu.
Lý Thất Dạ chẳng hề nhìn Phi Hoa Thánh Nữ, chỉ cười nhạt nói rằng:
- Một con đàn bà mà thôi, thật sự quá coi trọng mình rồi. Lý Thất Dạ ta thật sự muốn đàn bà thì chỉ cần ngoắc tay một cái, ngay cả tiên nữ cũng phải tự dâng tới giường. Chỉ cần ta đồng ý thì bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu cũng có thể làm thịt ngươi, ngươi thật sự cho rằng mình là công chúa cao cao tại thượng à? Cho dù có là công chúa cao cao tại thượng thì ở trước mặt ta cũng không đáng một xu.
Phi Hoa Thánh Nữ sợ hãi run rẩy, nước mắt lặng lẽ chảy xuôi. Lúc này nàng khóc cũng không dám ngóc, nàng đã thấy sợ hãi rồi.
- Bệ... bệ... bệ hạ...
Cuối cùng, Trương Kiến Xuyên luôn đứng trong góc quỳ xuống đất, nhỏ giọng cầu xin.
- Sao hả, muốn cầu xin ta à?
Nhìn thấy Trương Kiến Xuyên quỳ xuống đất, Lý Thất Dạ mỉm cười.
- Tiểu nhân xuất thân Thần Hành môn, Thần Hành môn chính là nhà của ta.
Trương Kiến Xuyên run rẩy, nhỏ giọng xin tha.
Ở hiện trường chỉ có mỗi mình Trương Kiến Xuyên là có tư cách cầu xin Lý Thất Dạ, và cũng chỉ có mỗi mình Trương Kiến Xuyên là đáng giá để Lý Thất Dạ niệm tình. - Có chút thú vị.
Lý Thất Dạ mỉm cười, ném Phi Hoa Thánh Nữ sang một bên, nói rằng:
- Hôm nay tạm tha ngươi một lần.
Phi Hoa Thánh Nữ run rẩy, vội vàng kéo quần áo chùm kín thân thể của mình, lùi sang một bên, cúi thấp vầng trán, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, thế nhưng không dám khóc thành tiếng. Lúc này thân thể mềm mại của nàng run rẩy, nàng thật sự cảm thấy sợ hãi. - Một đám kiến hôi mà cũng đám ngấp nghé bảo vật của ta.