Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Dù sao, đệ tử Thần Hành môn bây giờ không hề thấy hứng thú với thư tịch ở nơi này nữa. Thứ mà bọn họ theo đuổi là thực lực mạnh mẽ, thứ mà bọn họ say mê đó chính là tu luyện, thứ mà bọn họ khát vọng đó chính là công pháp thâm ảo, bảo vật mạnh mẽ, chứ không phải là biên soạn lịch sử tẻ nhạt.
Khi Lý Thất Dạ cầm một quyền da dê mà cũng có thể nhìn nhập thần, nhìn say sưa thì Phong Thần cũng có hơi ngạc nhiên.
Phong Thần không khỏi nhìn Lý Thất Dạ thêm mấy lần, một tên hoàng đế phế vật như hắn làm sao lại đột nhiên cảm thấy hứng thú với sách cổ của Thần Hành môn.
Đương nhiên Phong Thần cũng lười nghiên cứu, theo hắn thấy, quân mất nước như Lý Thất Dạ đã không còn có thể gây ra sóng gió gì nữa. Huống chi, hắn cứu Lý Thất Dạ, coi như cũng đã trả lại ân dẫn dắt của Thái Thanh Hoàng. - Ngươi đi xem một chút đi, ta sẽ căn dặn đệ tử chăm sóc ngươi.
Phong Thần xoay người rời đi.
- Gọi nha đầu của các ngươi tới làm ấm giường cho ta.
Khi Phong Thần xoay người rời đi thì Lý Thất Dạ nói thản nhiên.
Lý Thất Dạ nói thế làm động tác của Phong Thần cứng lại. Thằng nhóc khốn nạn này đúng là không biết tiến thối, đến lúc này rồi mà vẫn còn nghĩ tới chuyện bát nháo này.
Cuối cùng, Phong Thần không nói, chỉ hừ lạnh một cái, xoay người bỏ đi.
Lý Thất Dạ mỉm cười, không thèm quan tâm. Hắn chỉ thuận miệng nói mà thôi, còn Phi Hoa Thánh Nữ có tình nguyện tới hầu hạ hay không thì hắn căn bản không quan tâm tới.
Tàng thư ngàn vạn, Lý Thất Dạ đi trong biển sách, nhìn lướt qua thư tịch đếm mãi không hết, tình cờ nhìn thấy thứ hứng thú thì lấy xuống lật xem.
Đối với Lý Thất Dạ, hắn không hề cảm thấy hứng thú với công pháp bí kíp của Thần Hành môn, hắn không thiếu những công pháp bí kíp này. Thứ làm hắn hứng thú đó chính là một ít ghi chép có liên quan tới Đế Thống Giới, tới Tam Tiên Giới. Đối với hắn, những bí ẩn này mới thật sự có giá trị, mới thật sự là thứ có tác dụng.