Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bởi vì phản quân sắp sửa vây thành, ngọn lửa chiến tranh chắc chắn sẽ bùng cháy trong Quát Thương thành. Tới lúc đó, đại quân áp sát, ai ai cũng có khả năng chết trong ngọn lửa chiến tranh. Vì vậy lúc này có vô số người chạy trốn.
Không chỉ tu sĩ bách tính ở Quát Thương thành hối hả chạy trốn, mà hiện tại thị vệ cùng cung nữ bên trong hoàng cung cũng cực kỳ hốt hoảng. Dưới sự dung túng của Lý Thất Dạ, hoàng cung trở nên lỏng lẻo, trở nên hỗn loạn. Rất nhiều thị vệ, cung nữ cùng con cháu hoàng thất đều vội vàng chạy trốn.
Đương nhiên cũng có một số người thừa nước đục thả câu, thừa dịp hỗn loạn đánh cướp bảo vật của hoàng cung. Vì vậy lúc này hoàng cung không chỉ lộn tùng phèo, mà còn có rất nhiều bảo vật trân phẩm bị cướp mất.
Trái lại, Lý Thất Dạ không hề bị ảnh hưởng. Cho dù hoàng cung đã loạn tùng phèo thì hắn vẫn nhìn hoa ngắm trăng, thế giới ồn ào bên ngoài căn bản không thể ảnh hưởng tới hắn.
Lý Thất Dạ không hề quan tâm tới những người chạy trốn, hoặc những người thừa dịp đánh cướp, mặc cho bọn họ muốn làm gì thì làm. Hắn giống như khán giả, im lặng quan sát mọi thứ. - Bệ hạ, bây giờ rời khỏi thì vẫn còn kịp.
Bên ngoài đã rối loạn, đại quân còn chưa tới thì Đấu Thánh vương triều chưa đánh đã bại.
Khi tất cả mọi người đang chạy trốn thì Trương Giáp Đệ vẫn kiên trì tới giây phút cuối cùng. Mắt thấy đại quân sắp sửa tới nơi, Trương Giáp Đệ vội vàng khuyên Lý Thất Dạ.
Trương Giáp Đệ trung thành, Lý Thất Dạ chỉ cười nhạt:
- Giáp Đệ, ngươi đi đi, đừng quan tâm tới ta. Ta đang chờ tới hồi kết, ta muốn xem kịch hay. Không xem được kịch hay thì uổng công ta làm thái tử rồi.
- Thế nhưng, bệ hạ, đại quân đã áp sát, nguy cơ tứ phía. Nếu như bệ hạ có gì sơ xuất thì thuộc hạ làm sao có thể xuống mồ gặp tiên hoàng chứ.