Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thủy tổ Dương Minh giáo Vương Dương Minh xuất thân từ Quang Minh Thánh Viện, có thể nói là được truyền thừa y bát của Viễn Hoang Thánh Nhân. Viễn Hoang Thánh Nhân có thể coi là thủy tổ của thủy tổ bọn họ, xứng đáng để Dương Minh tán nhân sùng kính. - Quang Minh phổ chiếu, soi sáng vạn vực, phổ độ bát phương.
Nghe Dương Minh tán nhân nói vậy, Lý Thất Dạ cười đậm.
- Có gì không đúng hả? Viễn Hoang Thánh Nhân chính là thủy tổ được vạn thế tán thành, ánh sáng của hắn từng soi sáng Tam Tiên Giới một quãng thời gian rất dài.
Dương Minh tán nhân rất bất mãn thái độ của Lý Thất Dạ, không khỏi trừng Lý Thất Dạ.
- Quang minh cũng được, hắc ám cũng được, chỉ là đối lập mà thôi.
Lý Thất Dạ mỉm cười, nói rằng:
- Lòng có quang minh thì có thể phổ chiếu vạn thế, lòng có hắc ám thì có thể tàn sát một kỷ nguyên. Không có quang minh thì làm sao có hắc ám. Không có hắc ám thì làm sao có quang minh. Có ai biết rằng, như thế nào mới là quang minh, như thế nào mới là hắc ám. Có lẽ, ngươi không biết, quang minh chính là thuốc bổ của một quả tim hắc ám.
Nói tới đây, Lý Thất Dạ cười đậm. Viễn Hoang Thánh Nhân là một cái tên rất đáng để nhắc tới, là một cái tên rất thú vị. Đương nhiên đây chỉ là tên gọi mà thôi, còn người đứng đằng sau là ai thì càng thú vị hơn. - Toàn nói hưu nói vượn.
Dương Minh tán nhận tức giận trừng Lý Thất Dạ. Cũng không trách nàng được, dù sao đối với Dương Minh giáo thì Viễn Hoang Thánh Nhân chính là thủy tổ của thủy tổ bọn họ, bọn họ vẫn luôn kính nể Viễn Hoang Thánh Nhân. - Ta chỉ tùy tiện nói một chút mà thôi.
Lý Thất Dạ mỉm cười, không tranh luận. Dù sao bí ẩn trong dòng chảy thời gian, đẳng cấp như Dương Minh tán nhân không có khả năng tiếp xúc.