Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đây chỉ là thiên địa tinh hoa cùng sức sống dựng lại bản nguyên mà thôi, không phải là đảo ngược thời gian. Vì vậy, sông ngòi đồi núi có thể tái tạo, thế nhưng phàm nhân đã chết, môn phái truyền thừa bị diệt thì đã không còn tồn tại nữa.
Thế nhưng, đối với Chu Tương võ đình thì đây chính là kết quả tốt nhất trong xấu nhất rồi. Chỉ cần thế giới này vẫn còn thì tương lai còn đó rất nhiều cơ hội.
Nhìn thấy cảnh tượng này, vô số tu sĩ Chu Tương võ đình cảm xúc phức tạp. Có người kích động nước mắt đầy mặt, có người không ngừng xuýt xoa, cũng có người mừng rỡ như điên...
Trăm vạn đại địa, ngàn vạn sinh mệnh tan thành mây khói. Vui mừng đó là, vùng đất này đã khôi phục lại như cũ, ít nhất cũng khiến cho người ta còn cảm thấy có hi vọng sống sót, tương lai tràn trề hi vọng.
Trong thời gian ngắn, vô số tu sĩ Chu Tương võ đình thở dài thậm thượt. Suýt chút nữa thì Chu Tương võ đình đã biến thành tro bụi.
Long Tượng Võ Thần chết rồi, đệ nhất cường giả Vạn Thống Giới đã tan thành mây khói. Thế nhưng cuối cùng hắn cũng để lại tài sản vì Chu Tương võ đình, vì tông môn của mình. Hắn lấy tính mạng của mình để bù đắp cho lỗi lầm của mình.
Nhất thời, vô số tu sĩ Chu Tương võ đình thở dài. Long Tượng Võ Thần cuối cùng cũng đã hi sinh chính mình.
Bất kể như thế nào, trong lòng mọi người, Long Tượng Võ Thần cũng là lão tổ lợi hại nhất của Chu Tương võ đình.
- Tất cả đều trở lại bản nguyên.
Lý Thất Dạ nhìn ngàn vạn dặm xích địa hóa thành ốc đảo, nói lạnh nhạt:
- Cho dù có là tâm ma đi nữa, thì sao không phải là một phần của thế giới này chứ?
Trên thực tế thì đúng là như vậy. Năm đó tâm ma chính là một phần của Vũ Tổ, mà Vũ Tổ đã dùng vô số tâm huyết để rèn đúc Chu Tương đạo thống, hơn nữa còn trấn áp tâm ma của mình trong đạo thống này. Vì vậy tâm ma đã trở thành một phần của Chu Tương võ đình. Xét về mặt nào đó, hắn cùng Chu Tương võ đình không thể tách rời nhau.