Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Khi trường thương của Vân Độ Ưng Thần đánh thẳng về phía Lý Thất Dạ thì bùng nổ chiến ý kinh thiên động địa. Chỉ riêng chiến ý khủng khiếp này thôi thì cũng đã đủ xuyên thủng thiên địa, đánh nát sơn hà, nắm giữ sức mạnh không gì sánh bằng.
Lúc này, trường thương của Vân Độ Ưng Thần đánh thẳng về phía Lý Thất Dạ, nháy mắt tạo ra lực kình hình cây thương vô cùng vô tận, cứ như ngàn tỉ sợi ánh sáng lan tỏa, đâm thủng vạn vực. Tất cả thương mang đánh về phía Lý Thất Dạ giống như bạo vũ lê hoa châm.
Nháy mắt, thương mang khủng bố như muốn nuốt chửng Lý Thất Dạ. Chỉ nghe tiếng "xuy xuy xuy" vang yếu ớt, chỉ thấy thương mang bay vút qua, đại địa bị cắt đứt như đậu hủ. Nếu như bị thương mang này đánh trúng người thì đừng nói là Chân Thần bình thường mà ngay cả Chân Thần đăng thiên cũng bị cắt đứt thân thể trong nháy mắt.
Thương mang nuốt chửng thiên địa, sắc bén không gì tả nổi. Nhìn thấy cảnh tượng này, rất nhiều người lạnh người, vội vàng lùi về sau, sợ bị thương mang xược trúng. Một khi bị xược trúng thì chắc chắn phải chết.
Ngay lúc này, Lý Thất Dạ ra tay. Tay hắn đã cầm sẵn một thanh kiếm, nháy mắt, hắn vung kiếm, đón lấy một thương đâm tới của Vân Độ Ưng Thần.
Kiếm của Lý Thất Dạ vô thanh vô tức, vô ảnh vô hình. Hơn nữa hắn vung kiếm quá nhanh, không ai nhìn rõ hắn vung kiếm như thế nào.
Thậm chí không có ai nhìn rõ kiếm trong tay hắn, mạnh như lão tổ cũng chỉ nhìn thấy Lý Thất Dạ vung kiếm, thế nhưng lại không nhìn thấy chiêu kiếm của hắn, càng khỏi phải nói tới chuyện nhìn thấy ảo diệu chân chính của chiêu kiếm này.
Khi Lý Thất Dạ vung kiếm thì tất cả thương mang đang đâm tới đều đột nhiên dừng lại, thời gian như ngưng lại.