Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Đỉnh hào.
Lăng Tịch Mặc nghe vậy, nửa hiểu nửa không, đầu óc vẫn còn mơ hồ.
- Một bộ kiếm pháp, khi hậu nhân tu luyện, mỗi chiêu mỗi thức đều khác với Kiếm Thánh năm xưa. Có lẽ sự khác biệt chỉ có một chút xíu mà thôi, thế nhưng khi tu hết kiếm pháp thì khác biệt sẽ lớn. Bởi vì vậy mà có rất nhiều công pháp tuyệt thế trải qua nhiều đời truyền thừa thì trở thành tứ bất tượng, uy lực giảm mạnh, thậm chí là thất truyền. Đây chính là sai một li, đi ngàn dặm.
Lý Thất Dạ kiên nhẫn nói.
- Hóa ra là như vậy.
Nghe vậy, Lăng Tịch Mặc đã hiểu, thì thào nói.
- Đương nhiên, đỉnh hào chân chính cần phải sử dụng, đây mới chính là ý nghĩa tồn tại của nó.
Lý Thất Dạ mỉm cười, nói.
- Sử dụng đỉnh hào?
Lăng Tịch Mặc thì thào, nàng không tưởng tượng được cách sử dụng đỉnh hào.
- Tỉ như ta đứng trước mặt ngươi, ngươi cầm kiếm chém ta. Thế nhưng ta chỉ cần nhích chân một cái là có thể tránh thoát, chỉ cần điểm nhẹ một cái thì tuy kiếm thế không đổi thế nhưng sức mạnh lại mất khống chế, sức mạnh của chiêu kiếm sẽ quá nhiều, thoát khỏi sự khống chế của ngươi, rồi chiêu kiếm sẽ chém lên cần cổ của ngươi, chặt bỏ đầu của ngươi.
Lý Thất Dạ nói chậm.
Nghe Lý Thất Dạ nói như vậy, Lăng Tịch Mặc ngớ người.
- Lại tỉ như, thân là tu sĩ, khi ngươi chém ra một kiếm thì nó luôn bị ngươi khống chế. Vì vậy cho dù ngươi có tự chém cổ mình thì khi lưỡi kiếm chạm tới da thịt thì ngươi vẫn có thể khống chế nó, kiềm hãm chiêu kiếm này lại, bởi vì sức mạnh bị ngươi khống chế. Thế nhưng, khi này nếu như tăng thêm một chút sức mạnh thì nó sẽ thoát khỏi sự khống chế của ngươi, kiếm thế sẽ không thể kiềm hãm lại được, nó sẽ chặt đầu ngươi ngay lập tức. Chỉ sau một chút thôi thì cũng tạo thành sai lầm lớn.