Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Huống chi, Vạn Tí Thiên Vương cho rằng chỉ cần Lý Thất Dạ không nắm giữ đạo nguyên thì hắn sẽ có cơ hội đánh bại Lý Thất Dạ. Dù sao thực lực của Chân Thần đăng thiên như hắn cũng tuyệt đối không hề tầm thường.
Vạn Tí Thiên Vương nhìn Lý Thất Dạ ngồi xếp bằng, sau đó nhìn Vũ Băng Ngưng, nói chậm:
- Vũ cô nương, đừng quên rằng xưa nay chánh tà không thể sống chung với nhau. Vũ cô nương là truyền nhân của Chu Tương võ đình, cần phải giữ vững lập trường của mình. - Như thế nào là chính, như thế nào là tà?
Vũ Băng Ngưng nói lạnh nhạt:
- Thiên vương chớ quên thỏa thuận ngày đó ký kết. Nếu như tất cả đạo thống đều ký thì cũng có nghĩa đã thừa nhận thỏa thuận này. Nếu tất cả đạo thống đều thừa nhận thì cách nói ma giáo tà ác từ đâu mà có? Lẽ nào thiên vương định phủ nhận chữ ký ngày đó sao? - Đương nhiên không phải vậy.
Vạn Tí Thiên Vương lắc đầu nói:
- Ta không có phủ nhận phần thỏa thuận này. Thế nhưng, chúng ta không thể vì thế mà bất cẩn, cẩn thận là trên hết, không để người khác mê hoặc, lời này cũng rất thích hợp với Vũ cô nương. - Ý tốt của thiên vương, ta chân thành ghi nhớ.
Vũ Băng Ngưng lạnh nhạt nói:
- Lựa chọn của ta, không cần thiên vương phải bận tâm. Nếu như thiên vương không còn chuyện gì nữa thì hãy đi về đi.
Đám người Bàn Long công tử không chen lời, bởi vì năm đó Vũ Băng Ngưng từng tham gia liên quân. Nói cách khác, Vũ Băng Ngưng có tư cách nói chuyện ngang hàng với nhân vật như Vạn Tí Thiên Vương. Trái lại, Bàn Long công tử cùng Kiếm Tôn không có tư cách này.
Lúc này đã có không ít người đi tới nơi này. Có không ít lão tổ đạo thống có hiểu biết về Tệ Thú Thành, vì vậy sau khi rời tệ thú thì đi tới dãy núi này. Bọn họ muốn thử vận may, xem thử xem có thể có được thú đản tuyệt thế vô song hay không. Bởi vì có lời đồn kể rằng Chân Đế có được thú đản ở ngay trong dãy núi này.