Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Tại sao ta không điểm được cảnh tượng như vừa rồi?
Vũ Băng Ngưng nhìn thấy vách đá không phản ứng, cảm thấy không hiểu.
- Nếu như ai cũng có thể chỉ ra bản nguyên thì chẳng có gì là ảo diệu cả.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Muốn trả lại bản nguyên, ngươi cần phải có thực lực của thủy tổ, hoặc là tồn tại như thủy tổ. Nếu không thì ngươi sẽ không thể làm được, trừ phi ngươi trời sinh đã có một viên tiên tâm. - Thứ này... thứ này có thể ngộ đạo không?
Tuy Lăng Tịch Mặc biết rất ít, thế nhưng cũng có nghe qua chuyện đạo cốt có thể ngộ đạo.
- Có thể, thế nhưng không phải ai cũng có thể ngộ. Cần phải có thiên phú phi phàm, có đạo tâm kiên định, thông minh tài trí thì mới có thể tìm hiểu.
Lý Thất Dạ mỉm cười, nói rằng:
- Ngay cả đạo cốt bình thường thì người bình thường cũng không thể tìm hiểu, càng đừng nói tới khối đạo cốt trước mắt này.
Nói tới đây, Lý Thất Dạ ngồi xếp bằng, nhắm hai mắt lại.
Thấy vậy, Vũ Băng Ngưng cùng Lăng Tịch Mặc cũng học theo Lý Thất Dạ, nhắm mắt ngồi xếp bằng, các nàng cũng muốn tìm hiểu khối đạo cốt này.
Đạo cốt rất hiếm thấy, còn đạo cốt lớn tới mức không thể nào tưởng tượng như khối đạo cốt trước mắt này thì sợ rằng mất cả đời cũng chưa chắc đã thấy.
Nhất thời, thiên địa dường như yên tĩnh. Ngoại trừ tiếng gió thổi, ngoại trừ tiếng nước chảy thì không còn nghe thấy tiếng động nào khác, ngay cả tiếng hít thở của chính mình cũng không nghe thấy được.
Lăng Tịch Mặc học theo Lý Thất Dạ, xếp bằng ngồi tại chỗ, nhắm mắt nhập định. Thế nhưng, theo thời gian dần trôi, Lăng Tịch Mặc không thể tìm hiểu được thứ gì, không thể cảm nhận được thứ gì, như thể bên trong thứ này rỗng tuếch vậy. Hơn nữa khối đạo cốt này dường như cự tuyệt không cho nàng vào.