Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Còn về những tu sĩ mới vừa rồi chế nhạo Lý Thất Dạ đều đã cúi đầu, không dám nói gì. Hành động tùy tiện lấy ra chân tệ Thủy Tổ đã giống như vả một bạt tay thật mạnh vào mặt bọn họ rồi. - Tiền xài vặt.
Ngay cả lão tổ đạo thống cũng cười cay đắng, nói rằng:
- Biết bao nhiêu người cố gắng cả đời cũng không kiếm được chút tiền tiêu vật này. Không, cả đời cũng không kiếm được một đồng tiền tiêu vặt.
Mọi người bị sự bá đạo của Lý Thất Dạ trấn áp không dám thở mạnh. Sự bá đạo của hắn đã tới mức không bút mực nào có thể hình dung được.
Biết bao nhiêu tu sĩ cường giả cả đời cũng không có một viên chân tệ Thủy Tổ, thế mà Lý Thất Dạ lại tùy tiện ném ra mười mấy viên chân tệ Thủy Tổ, hơn nữa đây chỉ là tiền xài vặt.
Nếu như ai còn dám khoe của trước mặt Lý Thất Dạ nữa thì chỉ tự làm mất mặt mình mà thôi.
Cuối cùng, mọi người đều im thinh thít. Lý Thất Dạ tiện tay ném ra chân tệ Thủy Tổ đã kết thúc trận so của này, làm gì còn ai dám so của với Lý Thất Dạ nữa chứ? "Đùng ---"
Ngay lúc này, trong lòng biển ở đằng xa nổi gió lớn, sóng biển ngập trời, hơn nữa tầng sóng sau cao hơn tầng sóng trước, giống như có bão táp đang kéo tới.
Trước trận sóng lật trời này, tiếng sóng va đậm vang không dứt, như thể toàn bộ vùng biển này muốn nhấc lên vậy.
- Tới rồi.
Có lão tổ mở thiên nhãn nhìn vùng biển ở đằng xa, thì thào rằng.
"Đùng, đùng, đùng" Ngay lúc này, phía xa vang lên tiếng nổ vang, khi tiếng nổ vang truyền tới bên này thì đã qua được một lúc lâu.
Cuối cùng, chỉ nghe thấy tiếng sóng nhấc lên, "Rầm", chỉ thấy khi sóng lớn nhấc lên, toàn bộ vùng biển cũng nhấc lên giống như một tấm thảm, đáy biển là một mảnh tối om. Mảnh tối om này lan vào bờ biển giống như cuồng triều. "Đùng, đùng, đùng" Tiếng nổ đùng đoàng vang mãi không dứt. Chỉ thấy chỉ trong thời gian ngắn ngủi, mảnh tối om kia đã bao trùm lấy ven biển, thậm chí còn bao trùm cả bầu trời. - Tệ thú tới rồi.