Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bình Thành công tử đứng dậy, bóng người lóe lên, biến mất vào chân trời giống như tia chớp. Thế cuộc không có lợi cho hắn, đi khỏi nơi này là tốt nhất.
Sau khi Bình Thành công tử rời đi thì bốn phía trở lại vẻ yên lặng. Tuy Bàn Long công tử cùng Kiếm Tôn đều ở lại, thế nhưng bọn họ không muốn nói nhiều, mỗi người chiếm một ngọn núi.
Cho dù đạo thống của bọn họ không chỉ có mỗi mình bọn họ mà còn có những lão tổ khác nữa, thế nhưng, đây không phải là lúc mà bọn họ bại lộ thực lực. Huống chi, bọn họ tới nơi này là vì Tệ Thú Thành, bọn họ cũng cần bảo lưu thực lực.
Sau khi bốn phía yên lặng trở lại thì tất cả mọi người hoàn hồn, mọi người đều nhìn về phía bờ biển ở phía xa. Mọi người tới nơi này là vì Tệ Thú Thành, thế nhưng chuyện vừa rồi suýt nữa khiến bọn họ quên mất mục đích tới nơi này. - Mau mau, sắp tới rồi, tới lúc tệ thú lên bờ rồi.
Có lão tổ kinh nghiệm phong phú nhìn biển rộng ở đằng xa, nói rằng.
Lúc này có lão tổ kinh nghiệm phong phú lấy ra một đống chân tệ, hơn nữa còn đều là chân tệ Chân Thần. Hắn bỏ đống chân tệ đó ở dưới mặt đất trước mặt mình. - Lão tổ tông, chúng ta bày chân tệ ra ngoài đó làm gì?
Có vãn bối nhìn thấy lão tổ tông vứt nhiều chân tệ như vậy, hơn nữa còn đều là chân tệ Chân Thần thì cảm thấy khó hiểu.
- Đừng quên rằng, nơi này chính là Kim Tiễn Lạc Địa, không tiền nửa bước khó đi. Không có tiền thì ngươi đừng hòng đi vào Tệ Thú Thành.
Lão tổ tông cười nói.
- Lấy tiền ra đi, chúng ta tách nhau ra, như vậy cơ hội sẽ lớn hơn. Tam trưởng lão dẫn một đội, lục trưởng lão cũng dẫn một đội, đừng tụ tập lại với nhau. Đương nhiên, sau khi đi vào Tệ Thú Thành thì các đệ tử phải nghe trưởng lão căn dặn, không thể liều lĩnh.