Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Mịa nó, không phải chứ, lại cướp đối thủ của ta.
Nghe Lý Thất Dạ nói vậy, Bình Thành công tử giật mình.
"Keng ---" Ngay khi Bình Thành công tử phân tâm thì ánh kiếm tận trời, chỉ thấy Kiếm Tôn chớp mắt biến thành lưu tinh biến mất vào chân trời, chạy trốn rất nhanh, vô cùng quả đoán.
Không còn nghi ngờ, Kiếm Tôn cũng sợ Lý Thất Dạ liên thủ với Bình Thành công tử. Một khi hai người bọn họ cùng ra tay thì hắn có mạnh cách mấy thì cũng không thể chịu đựng nổi, vì vậy chạy trốn, giữ được tính mạng rồi nói sau. - Ái, trốn nhanh như vậy làm gì chứ.
Bình Thành công tử quay về hướng Kiếm Tôn chạy trốn, quát lớn rằng:
- Kiếm Tôn, lần sau có cơ hội thì lại luận bàn một hồi.
Thế nhưng Kiếm Tôn đã biến mất vào chân trời, còn việc có nghe Bình Thành công tử nói hay không thì không ai biết được.
- Ai, ngươi dọa chạy đối thủ của ta rồi. Vất vả lắm ta mới gặp được một đối thủ của lực lượng ngang tầm, thế mà lại bị một câu nói của ngươi dọa chạy, như vậy ta chơi như thế nào được nữa?
Bình Thành công tử oán giận rằng:
- Đại ca, chi bằng ngươi mua ba trăm, năm trăm kiếm trúc để bù đắp vết thương lòng của ta được không?
- Không có hứng thú.
Lý Thất Dạ mặc xác hắn, nói với Vũ Băng Ngưng cùng Lăng Tịch Mặc:
- Chúng ta đi thôi.
- Đại ca, ngươi chớ đi, chớ đi mà, mua một thanh đi mà, ta giảm 20 phần trăm cho ngươi, không, 30 phần trăm, không, chảy máu phá giá, giảm ngươi phân nửa.
Bình Thành công tử không chịu từ bỏ, liều mạng chào hàng kiếm trúc của mình.
Thế nhưng Lý Thất Dạ không hề quan tâm tới hắn, mang theo Vũ Băng Ngưng cùng Lăng Tịch Mặc biến mất vào chân trời.
- Lão tiền bối, mua một thanh kiếm trúc được không?