Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Ở Vạn Thống Giới, ai mà dám dẫm lệnh kỳ của Mộc gia dưới chân, ai mà dám dẫm lên quyền uy của Mộc gia? Đúng là chán sống, là đại tội diệt tộc.
Lúc này, nét mặt của Phiền Quý Hưng cực kỳ khó coi. Đây là lần thứ nhất hắn gặp phải tình huống như vậy. Hắn ném lệnh kỳ, đừng nói Vạn Thống Giới, ngay cả Đế Thống Giới cũng không ai dám xằng bậy. Dù sao thứ này cũng đại biểu cho quyền uy của Mộc gia.
Bây giờ Lý Thất Dạ lại không thèm quan tâm, tùy ý dẫm lên lệnh kỳ của Mộc gia, dẫm lên quyền uy của Mộc gia.
Lúc này, Lý Thất Dạ đi chậm về phía Phiền Quý Hưng, tốc độ vẫn không nhanh không chậm.
- Ngươi... ngươi muốn làm gì?
Nháy mắt, Phiền Quý hưng cảm thấy sợ hãi. Lúc này hắn biết mình đá vào thiết bản, đã chọc vào một người khó xơi. Thế gian này thật sự có người không sợ Mộc gia, thật sự có người không coi Mộc gia vào mắt. - Ngươi nói thử xem?
Lý Thất Dạ cười nhạt:
- Ngươi đã nói muốn tiêu diệt cửu tộc của ta, nên ta phải tiễn ngươi về trời trước.
- Ngươi... ngươi đừng làm bậy.
Phiền Quý Hưng biến sắc, hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói:
- Ngươi phải chịu trách nhiệm cho hành động tùy hứng của mình. Tới khi đó, không chỉ mình ngươi gặp tai ương mà tông môn của ngươi, đạo thống của ngươi cũng sẽ gặp tai ương ngập đầu. - Vậy thì sao?
Lý Thất Dạ vô cùng tùy ý, nói rằng:
- Ta sẽ tiêu diệt Mộc gia các ngươi trước!
- Ngươi ---
Phiền Quý Hưng lập tức tắt tiếng. Đổi lại là người khác thì người đó sẽ suy tính tới hậu quả khi đối đầu với Mộc gia, thế nhưng Lý Thất Dạ là một tên điên, căn bản không thèm quan tâm tới hậu quả sau này.
Đối với người điên như vậy, tất cả lời đe dọa đều không có tác dụng, quyền uy của Mộc gia cũng không có bất cứ tác dụng gì.