Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đừng nói ở Vạn Thống Giới, ngay cả khi ở Đế Thống Giới, dựa vào thân phận là thân tín của Mộc gia thì cũng có rất nhiều đại nhân vật cho hắn ba phần tình cảm. Phải biết, Mộc gia bọn họ chính là một trong ba cự đầu ở Đế Thống Giới, ai mà dám không nể mặt mũi Mộc gia.
Ở Vạn Thống Giới, đừng nói nhân vật cỡ như trưởng lão đại giáo mà ngay cả lão tổ một đạo thống, ngay cả Chân Thần đăng thiên đều phải nể mặt mũi Phiền Quý Hưng hắn. Tuy hắn chỉ là Chân Thần bình thường, vẫn chưa đăng thiên, thế nhưng những lão tổ cấp bậc Chân Thần đăng thiên đều phải gọi hắn là Phiền đạo huynh.
Bây giờ tốt rồi, một tên vãn bối như Lý Thất Dạ mà lại dám hỗn hào như vậy, dám nói ra câu nói như thế ở trước mặt mọi người, đúng là đánh mặt của hắn.
- Ta chính là đệ tử của Mộc gia, đã cống hiến cho Mộc gia mấy ngàn năm.
Phiền Quý Hưng lạnh lùng nói rằng:
- Ta từng hầu hạ lão tổ tông của Mộc gia, từng làm thư đồng cho gia chủ...
Phiền Quý Hưng nói quá thẳng, hắn đang phô trương thân phận cao quý của hắn. Cho dù hắn chỉ là một tên đầy tớ già ở Mộc gia, thế nhưng đã hầu hạ mấy đời, tuyệt đối trung thành, vì vậy Mộc gia cũng cho hắn địa vị tôn quý.
Ở Vạn Thống Giới, bất kể ai nghe Phiền Quý Hưng nói như vậy thì cũng sẽ thấy rùng mình. Hắn không phải là người mà hạng người cáo mượn oai hùm như Chu Chí Khôn có thể so sánh. Hắn là người có địa vị cao quý ở Mộc gia, hắn là người có thể lên tiếng trước mặt gia chủ Mộc gia. - Mộc gia là cái thá gì.
Lý Thất Dạ nói một cách lười biếng, vẫn rất thoải mái, cầm kiếm trúc, không nhanh không chậm đuổi theo Chu Chí Khôn.
Chu Chí Khôn sợ hãi, vừa chạy trốn vừa quay đầu lại nhìn Lý Thất Dạ, hận không thể cách xa tên ác ma này, cách càng xa càng tốt.