Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ thình lình xuống tay ác độc dọa Lăng Tịch Mặc ở phía sau giật nảy mình.
- Má ơi, tiểu tử này đủ tàn nhẫn.
Tu sĩ cưỡi cá vàng, hải quy ở khu vực này nhìn thấy Lý Thất Dạ không hề nương tay hất bay con thuyền của Hạ quận chúa, ai ai cũng sợ hãi giật nảy mình.
Nhất thời những tu sĩ cưỡi cá vàng, hải quy cách Lý Thất Dạ thật xa. Bọn họ không muốn bị Hương Tương của Lý Thất Dạ nhấc móng làm lật ngã vào sông.
Lý Thất Dạ không thèm quan tâm tới mọi người, khiển chân lao nhanh, ưu thế của Hương Tượng lập tức được thể hiện. Cho dù khi này có mưa to gió lớn, thế nhưng Hương Tượng vẫn vững chải như Thái Sơn, chạy cực nhanh về phía bờ bên kia, không hề bị mưa to gió lớn làm ảnh hưởng.
Như vậy khó trách Hương Tương đòi nhiều chân tệ hơn cá vàng, hải quy hay thậm chí là thuyền lớn. Nó đi lại trong sông như đi lại trên đất phẳng, cho dù có mưa to gió lớn thì cũng có thể thẳng tiến.
Mới đầu nhìn thấy mưa to gió lớn tập kích, khiến cho Lăng Tịch Mặc giật nảy mình, không khỏi lo sốt vó, níu lấy Lý Thất Dạ thật chặt. Mãi khi nhìn thấy Hương Tượng mặc gió mặc sóng tiến về phía trước, căn bản không hề sợ bão táp thì nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Hương Tượng lướt nhanh, mượn sức gió xông tới, vượt qua bão táp, cuối cùng bước lên bờ bên kia.
"Rầm"
Thân thể của Hương Tượng run lên, Lý Thất Dạ cùng Lăng Tịch Mặc bị hất xuống, Hương Tượng lập tức chui vào trong nước, chớp mắt biến mất.
Sau khi hai chân tiếp đất, Lăng Tịch Mặc không khỏi thở dài, thế nhưng hai chân của nàng vẫn còn run lẩy bẩy.
- Được rồi, vào bờ rồi.
Lý Thất Dạ phủi hạt nước đọng trên người.
Lăng Tịch Mặc tỉnh táo lại, không khỏi cảm kích. Nếu như Lý Thất Dạ không dẫn nàng sang sông, tự nàng cưỡi cá vàng qua sông, sợ rằng đã chôn thây dưới đáy sông như những tu sĩ khác. - Cảm ơn.