Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhất thời, Lăng Tịch Mặc chảy mồ hôi lạnh ròng ròng. Sợ rằng sau khi qua sông thì nàng chưa chắc đã an toàn, Hạ quận chúa tuyệt đối sẽ không tha cho nàng.
Nhất thời, Lăng Tịch Mặc ngẩn người. Nàng sức mỏng thế yếu, một khi bị Lâm Hạ vương triều nhìn chằm chằm thì không chỉ nửa bước khó đi mà sợ rằng ngay cả tính mạng cũng không thể giữ nổi. - Cám ơn ngươi.
Sau hồi lâu, Lăng Tịch Mặc mới hoàn toàn bình tĩnh lại. Lý Thất Dạ không chỉ cho nàng quá giang mà khi ở trên bờ, nhờ có hắn ngăn cản người của Hạ quận chúa thì cái mạng này của nàng mới giữ được. - Nói lại, cho dù ngươi tìm thấy Mồ Kiếm, ngươi có thứ mà lão tổ tông các ngươi để lại, cũng không có ai đánh lén ngươi. Ngươi cho rằng với thiên phú của ngươi, với đạo hạnh của ngươi thì ngươi có thể lấy nó được sao? Có thể được nó tán thành sao? Ngươi có thể mang nó trở về Lăng gia sao?
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói.
- Ta ---
Lăng Tịch Mặc muốn nói, thế nhưng lại không biết nên nói gì, trái tim của nàng chợt nặng.
Tuy rằng Lý Thất Dạ nói rất khó nghe, thế nhưng lại là sự thật. Cho dù nàng tìm được Mồ Kiếm thì nàng lấy gì để mang Mồ Kiếm đi? Cho dù không ai tranh giành thì nàng cũng chưa chắc đã lấy được Mồ Kiếm.
Phải biết Mồ Kiếm chính là hạt nhân đạo nguyên của Kiếm Trủng. Nó cất chứa đại đạo ảo diệu nhất của Kiếm Trủng. Năm đó thủy tổ Kiếm Thánh của bọn họ để lại vô thượng kiếm ý ở lại Mồ Kiếm. Một tiểu cô nương như nàng, làm sao có thể lĩnh ngộ được kiếm ý của thủy tổ chứ?
Lần này tâm trạng của Lăng Tịch Mặc rơi xuống đáy vực.
Kiếm Trủng là đạo thống do Kiếm Thánh sáng lập, còn Lăng gia chính là con cháu của Kiếm Thánh. Trước nay Kiếm Trung đều nằm dưới quyền thống trị của Lăng gia, thế nhưng sau này Mồ Kiếm bên trong đạo nguyên của Kiếm Trung bất ngờ bay đi mất, biến mất không còn tăm tích.