Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Cũng không thể nói chắc được.
Hạ quận chúa lắc đầu, nói rằng:
- Ngươi muốn đi đâu? Nói không chừng sẽ chung đường với chúng ta.
- Ta... ta chỉ tùy tiện tham quan mà thôi.
Cô gái nhìn sang nơi khác, có chút chột dạ. Rất hiển nhiên, nàng tới đây là vì thứ khác.
- Nói không chừng là cùng chỗ với chúng ta.
Hạ quận chúa tươi cười như hoa, cười nói:
- Không dối gạt ngươi, Kiếm Tôn sư huynh cũng tới. Chúng ta là người cùng đạo thống, nên đồng tâm hiệp lực, có chuyện gì thì mọi người cùng nhau giải quyết.
Nghe Kiếm Tôn muốn tới, cô gái lập tức biến sắc, sắc mặt trắng tái, liên tục lui về phía sau mấy bước. Nàng cố gắng giấu diếm không để mình lộ sơ hở, thế nhưng vẫn không thể nào khống chế được tâm trạng của mình.
Mà sắc mặt của cô gái lọt vào mắt của Hạ quận chúa.
- Nếu như chúng ta đã cùng đường, như vậy thì cùng đi chung với nhau đi.
Hạ quận chúa căn dặn đệ tử bên cạnh, nói rằng:
- Đi mời Lăng cô nương, chúng ta cùng nhau lên đường. Đến khi gặp Kiếm Tôn sư huynh thì cũng dễ bàn giao.
Người đứng bên cạnh Hạ quận chúa lập tức đi về phía cô gái, cô gái biến sắc, muốn xoay người chạy trốn, thế nhưng đã muộn.
Không ít tu sĩ nhìn ra chuyện này không hề đơn giản, tu sĩ thế hệ trước thì càng rõ ràng trong lòng, thậm chí có tu sĩ thế hệ trước thở dài, thì thào rằng: - Tiếc cho Lăng gia.
Thế nhưng dù như vậy thì cũng không ai đứng ra. Dù sao Kiếm Trủng đạo thống cũng rất mạnh mẽ.
- Dừng lại.
Ngay lúc này, một cánh tay duỗi ra, ngăn cản đường đi của bọn họ.
Người cản bọn họ chính là Lý Thất Dạ. Người của Hạ quận chúa dừng lại, đánh giá Lý Thất Dạ, nói lạnh lùng:
- Tiểu tử, thức thời thì cút xéo sang một bên, đây là chuyện của Kiếm Trủng chúng ta.