Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Chuyện này, theo cái nhìn của bất cứ ai thì cũng là chuyện rất khó tin. Bất luận đạo thống nào, nếu như có một đệ tử lập được công lao lớn đến như vậy, ban thưởng thì khỏi cần phải nói, sợ rằng trong đạo thống đó thì hắn muốn gì có nấy, tiền đồ vô lượng.
Lễ ăn mừng chiến thắng chính là thời điểm tốt để đặt vững địa vị vô thượng, bất luận là ai thì cũng sẽ không bỏ qua thời cơ tốt như vậy.
Thế nhưng Lý Thất Dạ lại bỏ đi mất, xem thường phần công lao này, hoàn toàn không quan tâm tới. Thái độ này khiến cho mọi người không sao tin nổi.
Mọi người biết rằng, trên đại điển ngày hôm nay nếu như Lý Thất Dạ muốn kế thừa đại vị của Trường Sinh cốc thì cũng không thành vấn đề. Thế nhưng Lý Thất Dạ lại không có hứng thú, cứ thế đi mất.
Trong khoảnh khắc Lý Thất Dạ biến mất, ba sư tỷ muội Phạm Diệu Chân không khỏi thở dài. Trải qua mấy ngày tiếp xúc, các nàng biết Lý Thất Dạ căn bản không quan tâm tới chút quyền thế này của Trường Sinh cốc. Hơn nữa các nàng còn biết Lý Thất Dạ sẽ không ở lại Trường Sinh cốc quá lâu. Hắn chính là giao long ở chân trời, hắn nhất định sẽ bay liệng khắp cửu thiên thập địa.
Lúc này Trường Sinh chân nhân ngồi vào ngai vàng, nhìn tất cả mọi người có mặt ở đây, nói chậm:
- Hôm nay là đại điển tế tự của Trường Sinh đạo thống, tuy rằng hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, thế nhưng là đệ tử của Trường Sinh đạo thống, chúng ta có trách nhiệm giữ gìn sự yên bình cho Trường Sinh đạo thống...
-... đạo thống này truyền thừa vạn thế, bách tộc thiên môn mọc lên như rừng, các môn phái đều có tôn chỉ của riêng mình, đều có sự tự do của riêng mình, vì vậy trước nay bách tộc thiên môn của Trường Sinh đạo thống rất là phồn thịnh. Vì vậy ta tin rằng sẽ không ai muốn Trường Sinh đạo thống rơi vào những ngày ngọn lửa chiến tranh bay tán loạn... Tiếng nói của Trường Sinh chân nhân không vang dội, thế nhưng lại truyền khắp thiên địa, truyền khắp Trường Sinh đạo thống, vô số tu sĩ đều nghe thấy rõ ràng.