Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Hồ Thanh Ngưu ngơ ngác ngồi tại chỗ, vất vả ngẩng đầu lên, vô cùng xơ xác. Cuối cùng từ từ bò dậy, từ từ rời đi.
Mọi người nhìn bóng lưng của Hồ Thành Ngưu, cảm thấy giờ phút này Hồ Thanh Ngưu héo hua rất nhiều, tựa như cơ thể hắn bị đánh sụp, không còn có thể đứng thẳng được nữa.
Cuối cùng, Hồ Thanh Ngưu lẻ loi biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Nhìn bóng lưng lẻ loi của Hồ Thanh Ngưu rời đi, không ít người thầm than. Con người của Hồ Thanh Ngưu quá kiêu ngạo, tính cách lạnh lùng kiêu căng thường làm người khác cảm thấy khó chịu, không được nhiều người ưa thích. Thế nhưng không thể phủ nhận rằng y thuật của hắn thực sự rất lợi hại, hơn nữa còn là một người đàn ông can trường.
Sau khi Hồ Thanh Ngưu rời đi, Lý Thất Dạ đi về phía Hoàng Quyền Uy. Hoàng Quyền Uy trải qua sinh tử, nhìn thấy Lý Thất Dạ đi tới thì sởn tóc gáy, sợ hãi mất hồn mất vía, liên tục lăn lóc bỏ trốn ra đằng sau.
Thế nhưng Hoàng Quyền Uy lăn về sau chưa đầy hai cái thì đã bị Lý Thất Dạ ngăn cản, làm Hoàng Quyền Uy sợ tái mặt, bước lui mấy bước.
- Ngươi... ngươi muốn làm gì?
Nhìn Lý Thất Dạ gần trong gang tấc, Hoàng Quyền Uy cảm thấy da đầu của mình sắp nổ tung, hai chân phát run.
- Ngươi nói thử xem?
Lý Thất Dạ cười nhạt, nói hời hợt:
- Một khi có ai đứng đối địch với ta thì việc ta thích làm nhất là đuổi tận giết tuyệt, ngươi nói xem sao.
- Ngươi... ngươi... ngươi đừng làm bậy... đừng có làm bậy... ta... ta chính là đệ tử Vạn Thọ quốc... là người được bệ hạ coi trọng.
Hoàng Quyền Uy sợ tái mặt, liên tục bước lùi.
- So với quốc sư nhà ngươi thì thế nào?
Lý Thất Dạ nói hời hợt:
- Ta nhớ không lầm thì quốc sư nhà ngươi cũng rất được bệ hạ nhà ngươi coi trọng.
Câu nói này khiến Hoàng Quyền Uy sởn tóc gáy, da đầu nổ tung, hồn bay phách tán.