Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Nếu là như vậy thì không ngại đánh cược một hồi.
Hồ Thanh Ngưu nói như vậy, Trương Nham lập tức sáng mắt, lập tức nghĩ được cách hay.
- Hồ huynh là người tài ba của Trường Sinh đạo thống, ra tay phi phàm. Nếu như ngươi có thể thắng hắn thì nhất định sẽ được không ít lợi ích.
Trương Nham mỉm cười, nói với Lý Thất Dạ.
Hồ Thanh Ngưu hừ lạnh, nói rằng:
- Cược thì cược, có gì ghê gớm chứ. Chỗ ta có một bình cao gân hổ, nếu như ngươi có thể đào được dược mộc thì nó sẽ là của ngươi.
- Cao gân hổ... thánh dược nha!
Nhìn thấy Hồ Thanh Ngưu lấy đại một bình thuốc cao, không ít người thán phục.
- Nghe nói thuốc này của Hồ thần y được luyện chế từ gân của Thánh Hổ, có thể chữa trăm loại vết thương, thuốc đến vết thương mất, thậm chí kích thích máu thịt mọc lại, vô cùng thần ký.
Có thanh niên tu sĩ thán phục.
Bị người khác tâng bốc, Hồ Thanh Ngưu không khỏi đắc ý, lãnh ngạo nói rằng:
- Cao này là thuốc tư mật của ta, có thể nói là vô giá. Đã từng có đại giáo ra giá trên trời muốn mua bí phương này của ta, ta thẳng thắn cự tuyệt.
Nói tới đây, hắn lén nhìn Tần Thược Dược.
- Xem ra ngươi là đại nhân vật rất lợi hại nên mới xa xỉ hào phóng được như vậy.
Lý Thất Dạ cười nói.
Dáng vẻ giả ngốc của Lý Thất Dạ khiến Mục Nhã Lan cùng Tần Thược Dược buồn cười. Hắn muốn trêu chọc người khác, các nàng cũng không vạch trần.
- Tất nhiên rồi.
Trương Nham cười nói:
- Nếu như ngươi chưa nghe qua danh tiếng của Hồ thần y thì đúng là kiến thức nông cạn. Hồ huynh, nếu đã cược rồi thì cược lớn một chút, để mọi người biết Hồ huynh hào phóng như thế nào.
Lúc này, Trương Nham thấy được Mục Nhã Lan cùng Tần Thược Dược có hứng thú, Trương Nham sao chịu bỏ qua cơ hội lấy lòng mỹ nhân được chứ, vì vậy giựt dây Hồ Thanh Ngưu.