Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Hoàng Quyền Uy bất mãn, gầm thét:
- Dương trưởng lão trúng kịch độc của Quỷ Ngao Sắt, loại độc này sinh ở miệng núi lửa, trong độc có chân hỏa, có thể thiêu cháy kinh mạch. Linh dược này của ta là băng liên trăm tuổi kết hợp với Trầm Thủy Băng Tinh cùng các loại thuốc giải độc cực hàn. Thuốc này của ta có thể trung hòa kịch độc của Quỷ Ngao Sắt. Nếu như đây không phải là hốt thuốc đúng bệnh thì cái gì mới là hốt thuốc đúng bệnh! - Hoàng đạo huynh nói rất có lý.
Mục Nhã Lan gật đầu, nhìn Lý Thất Dạ nói:
- Sư huynh có cao kiến gì không?
- Đúng vậy, hiền chất, ông lão này tin tưởng độc thuật của ngươi. Đừng nghe người ta nói bậy nói bạ, xin mời hiền chất ra tay.
Dương trưởng lão cũng hết sức bất mãn Lý Thất Dạ.
- Nếu như Dương trưởng lão đã đồng ý thì xin mời Hoàng đạo huynh ra tay.
Mục Nhã Lan nói với Lý Thất Dạ:
- Trị thương cứu người, sư huynh đừng quấy rầy hắn.
Mục Nhã Lan không có ác ý với Lý Thất Dạ, nàng chỉ hy vọng lúc Hoàng Quyền Uy cứu người có thể tập trung, không bị người khác quấy rầy.
Lý Thất Dạ chỉ cười, không nói thêm gì nữa. Còn Phạm Diệu Chân vừa rồi ra sức tâng bốc Lý Thất Dạ bỗng im thinh thít, dáng dấp xem trò vui.
- Trưởng lão, ta ra tay đây.
Lúc này, Hoàng Quyền Uy quát mạnh một tiếng, thần thái nghiêm túc.
- Hiền chất cứ ra tay.
Dương trưởng lão cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Hoàng Quyền Uy mở bình thuốc, vẩy linh dược trong bình lên vết thương trên lồng ngực Dương trưởng lão. Chỉ nghe "xì xèo", khói xanh bốc lên, giống như có thứ gì đó bị thiêu cháy.
Dương trưởng lão thắt chặt cổ họng, đau đớn tới mức khuôn mặt vặn vẹo. Trong giây lát, hắn chảy đầy mồ hôi lạnh. Rất hiển nhiên, quá trình hóa giải kịch độc hết sức đau đớn. Thế nhưng hắn vẫn cắn chặt hàm răng, không kêu rên tiếng nào. Tiếng "xì xèo" vang lên không ngừng. Hoàng Quyền Uy lần lượt vẩy linh dược lên vết thương, màu tím đen trên miệng vết thương ngày càng nhạt. Cuối cùng khi tất cả màu tím đen đều biến mất, linh dược của Hoàng Quyền Uy đã hóa giải hết kịch độc của Dương trưởng lão.