Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Không sao, không sao.
Hoàng Quyền Uy nói ngay:
- Để ta xem qua độc thương của trưởng lão. Nếu có chỗ không hiểu, kính xin đại sư huynh chỉ dạy một hai.
Hoàng Quyền Uy chỉ khách sáo ngoài miệng mà thôi. Khi nói lời này, hắn thậm chí còn không thèm nhìn Lý Thất Dạ. Theo hắn thấy, chỉ cần trúng độc thì hắn nhất định sẽ chữa khỏi, còn cần thứ mèo thứ chó chỉa móng chỉ chỏ hay sao?
Huống chi, đây là cơ hội tuyệt vời để hắn thể hiện độc thuật tuyệt thế vô song của mình trước mặt mỹ nhân, nói không chừng sẽ được mỹ nhân ưu ái.
- Nếu đã như vậy thì còn chờ gì nữa, mau đi xem trưởng lão.
Phạm Diệu Chân lập tức kéo Lý Thất Dạ chạy vào trong.
- Sư muội, xin mời.
Hoàng Quyền Uy phong độ phiên phiên, khom người với Mục Nhã Lan, tao nhã cao quý.
Không có so sánh thì làm sao biết được hàng tốt. Theo Hoàng Quyền Uy thấy, thiên tài phong độ phiên phiên như hắn ăn đứt tên tiểu tử bình thường đại chúng Lý Thất Dạ. - Hoàng đạo huynh, xin mời.
Mục Nhã Lan cũng khách khí gật đầu, cùng Hoàng Quyền Uy đi vào trong.
Bên trong phòng có một ông lão nằm trên giường gỗ. Ông lão này thân hình cao lớn, đôi mắt ác liệt tựa như mắt ưng, khí thế khiếp người. Thế nhưng ông lão này nằm đau đớn trên giường bệnh, chịu đựng kịch độc dằn vặt, cơ thể gầy gò không ít.
Sau khi Lý Thất Dạ cùng Phạm Diệu Chân đi vào thì ông lão khó khăn ngồi dậy, nói rằng:
- Phạm cô nương, tha lỗi lão đây không thể đứng dậy chào đón.
Ông lão này chính là trưởng lão mà Phạm Diệu Chân nói tới. Hắn họ Dương, là một vị trưởng lão dòng bên của Trường Sinh cốc, trong một lần hái thuốc đã trúng phải kịch độc, ngay cả Mục Nhã Lan cũng không có cách loại trừ kịch độc trên người hắn mà chỉ có thể ổn định độc thế, không cho nó tiếp tục khuếch tán. - Dương trưởng lão đừng khách khí, đều là người trong nhà.