Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Mục Nhã Lang điều hành Bách Y Đường, mỗi ngày Bách Y Đường có hơn một trăm bệnh nhân nên nàng vốn dĩ không cần ra tay. Thế nhưng có một vị trưởng lão dòng bên của Trường Sinh cốc bị trúng độc khi đi hái thuốc, Mục Nhã Lan ra tay mấy lần thế nhưng cũng không thể tiêu trừ kịch độc trên người hắn mà chỉ có thể ổn định thương thế, không cho kịch độc lan tràn.
Trừ độc mãi nhưng không có hiệu quả, Mục Nhã Lan không thể không mời Hoàng Quyền Uy tinh thông độc thuật tới nơi này.
- Việc nên làm, việc nên làm. Vạn Thọ quốc cùng Trường Sinh cốc vốn là người một mái nhà. Sư muội có việc muốn nhờ, ta nhất định dốc sức giúp đỡ. Cho dù nhảy vào nước sôi lửa bỏng thì cũng không từ chối.
Hoàng Quyền Uy nói ngay. Ánh mắt của hắn không hề dời khỏi khuôn mặt xinh đẹp của Mục Nhã Lan.
- Hoàng đạo huynh độc thuật vô song, hy vọng trưởng lão có thể khỏi bệnh.
Mục Nhã Lan nhẹ nhàng gật đầu.
Đúng lúc này, Phạm Diệu Chân kéo Lý Thất Dạ chạy tới, nàng cười duyên nói rằng:
- Chúng ta cũng muốn thăm trưởng lão, xem xem thương thế của lão nhân gia như thế nào rồi.
Nhìn thấy Phạm Diệu Chân, Hoàng Quyền Uy không dám thất lễ, lập tức ôm quyền nói rằng:
- Hóa ra là Phạm sư tỷ, đã lâu không gặp, đã lâu không gặp... chắc là đan đạo của sư tỷ đã tiến bộ không ít.
- Nào có, nào có! Không thể sánh bằng độc thuật của Hoàng sư đệ.
Lúc này Phạm Diệu Chân không hề mang dáng vẻ điên khùng. Nàng đoan trang quý khí, dáng dấp như đại sư tỷ.
- Hoàng sư đệ tới rồi, đúng là không gì tốt hơn.
Phạm Diệu Chân mỉm cười, nói rằng:
- Chúng ta vừa rồi còn đang lo nghĩ tới thương thế của trưởng lão. Bây giờ xem ra Hoàng sư đệ vừa ra tay, nhất định sẽ chửa khỏi bệnh.
- Không dám, không dám.
Hoàng Quyền Uy vội vàng nói:
- Chỉ cần trưởng lão thật sự trúng độc thì... chuyện khác ta không dám khoe, thế nhưng chỉ cần là độc vật thì ta đều có phương pháp phá giải.