Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Phạm Diệu Chân lườm Lý Thất Dạ, nói rằng:
- Không thể nói như vậy được. Có câu nói này nói rất đúng, nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Nhị sư muội vừa xinh đẹp vừa có thiên phú, nhân tâm diệu thủ. Cô nương tốt như vậy, biết kiếm đâu ra? Cô nương tốt như vậy, không thể để cho Vạn Thọ quốc cướp mất.
Lý Thất Dạ nhìn nàng một lúc, cười nói:
- Ngươi muốn bảo vệ sư muội của ngươi hay muốn chống đối với Vạn Thọ quốc?
- Cả hai đều đúng.
Bị Lý Thất Dạ nói toạc, Phạm Diệu Chân không hề đỏ mặt, hào hùng nói:
- Nhị sư muội xinh đẹp lãnh ngạo, nhân tâm thánh thủ, dĩ nhiên phải gả cho thiên tài Trường Sinh cốc chúng ta, chẳng hạn như đại sư huynh vậy. Còn Vạn Thọ quốc ư, hừ hừ, bổn cô nương từ lâu đã không ưa đám sói vô ơn bội nghĩa ấy. Làm đại sư tỷ, ta có nghĩa vụ phải đả kích đám sói vô ơn đó.
Phạm Diệu Chân nói rất thẳng thắn, không hề che giấu. Nàng nói như vậy không phải là bởi vì ân oán cá nhân.
Vạn Thọ quốc nhận mình là quốc gia mạnh nhất Trường Sinh đạo thống. Bọn họ thèm khát Trường Sinh cốc không phải ngày một ngày hai. Vạn Thọ quốc từ lâu đã muốn chiếm chỗ, thế nhưng kiêng kỵ Trường Sinh cốc sâu không lường được nên không dám ra tay.
Phạm Diệu Chân là đại sư tỷ của thế hệ trẻ, đừng thấy nàng bình thường khùng điên, thế nhưng nàng có trí tuệ cùng tầm nhìn mà không đệ tử nào sánh được. Nàng rất rõ chuyện Trường Sinh cốc thèm khát địa vị của Trường Sinh cốc, vì vậy nàng luôn cảnh giác cùng thù địch Vạn Thọ quốc. - Chuyện này cũng không liên quan gì tới ta.
Lý Thất Dạ lắc đầu cười nhẹ.
- Ai nói không liên quan tới ngươi chứ.
Phạm Diệu Chân lườm hắn, buồn bực nói:
- Ngươi là thủ tịch đệ tử của Trường Sinh cốc chúng ta. Đã là thủ tịch đệ tử thì phải có nghĩa vụ giữ gìn Trường Sinh cốc, ngươi nói có đúng không?