Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong thế giới này không thể không nói tới tồn tại đó, chỉ cần có âm nha tồn tại thì mọi thứ sẽ tốt đẹp, chỉ cần ngươi đi theo bước chân của hắn thì không cần quan tâm mưa gió.
Dường như ánh mắt hắn nhìn tới nơi nào, nơi đó sẽ có nhân tâm hướng tới, bất cứ kẻ nào cũng phải nhìn theo ánh mắt này.
Ngón tay Lý Thất Dạ vuốt ve gương mặt xinh đẹp của Vũ Băng Ngưng, trên gương mặt trắng tuyết trơn mềm mê người.
Ngón tay Lý Thất Dạ đang vuốt ve, Vũ Băng Ngưng cảm giác có dòng nước ấm chảy vào trong người mình, toàn thân nàng vô cùng thoải mái, nàng có cảm giác dục tiên dục tửu như bay trên mây.
Đặc biệt lúc ngón tay Lý Thất Dạ vuốt ve như soạn ra khúc nhạc thần thoại, toàn thân nàng mê đắm trong đó, nàng có thể nhìn thấy tương lai đẹp tươi.
Trong tương lai đó có nàng xinh đẹp, có nàng mỹ lệ, cũng có hắn làm bạn đi về phía trước, nơi nơi tràn ngập ôn hòa và làm nàng đắm chìm trong đó.
Đôi mắt Vũ Băng Ngưng dán vào bàn tay Lý Thất Dạ, nàng cầm bàn tay Lý Thất Dạ dán lên gương mặt mình, thời điểm vết chai trên đôi tay này chạm vào má nàng, nàng thoải mái không nói thành lời.
Thiên địa yên lặng, dường như thời gian dừng lại, tất cả mọi thứ quá mỹ hảo, qua không biết bao lâu Vũ Băng Ngưng mới phục hồi tinh thần.
Lúc nàng mở mắt ra, ánh mắt nhìn thấy gương mặt bình thường của Lý Thất Dạ, nội tâm của nàng cảm thấy gương mặt bình thường này mang theo tư vị khác thường. - Ngươi, ngươi tẩy não ta sao?
Cuối cùng Vũ Băng Ngưng vẫn còn kiêu ngạo nho nhỏ, lườm Lý Thất Dạ, có ba phần hờn dỗi, bảy phần não khí, phần xinh đẹp này làm người ta mê muội và muốn ôm nàng vào lòng. - Nếu như ta thật sự tẩy não ngươi, chỉ sợ ngươi bây giờ không biết mình là ai; nếu như ta thật sự tẩy não ngươi, chỉ sợ ngươi đã là nữ nô của ta, nhưng ngươi không phải.