Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bá Thượng vội giải thích với Cuồng Huyết Tam Thần:
- Lão tổ, hắn tự xưng là tiên tổ sống lại trong Tổ Uyên.
- Nói bậy bạ!
Cuồng Huyết Ma Thần hừ lạnh một tiếng:
- Cuồng Đình đạo thống chúng ta thành lập ức vạn năm trời, tiên tổ sớm thành mây khói. Nếu tiên tổ sống lại được thì đã sớm sống lại, cần gì chờ đến hôm nay!
Với Cuồng Huyết Tam Thần thì tiên tổ sống lại trong Tổ Uyên là chuyện không thể nào. Nếu tiên tổ thật sự sống lại được thì đã sớm hồi sinh, sao có thể chờ tới bây giờ. Nhóm Cuồng Tổ chôn trong Tổ Uyên ức vạn năm trời, bọn họ đã sớm thành mây khói, sao có thể đợi đến hôm nay.
Mọi người nhìn Lý Thất Dạ chằm chằm, lúc này toàn bộ đệ tử Cuồng Đình đạo thống khát vọng hắn là tiên tổ sống lại trong Tổ Uyên hơn bao giờ hết.
Mọi người đều nhìn Lý Thất Dạ. Với đệ tử Cuồng Đình đạo thống thì chưa bao giờ bọn họ khao khát hắn là tiên tổ sống lại trong Tổ Uyên như lúc này. Chỉ có tiên tổ mới ngăn được Cuồng Huyết Tam Thần.
Cuồng Huyết Ác Thần hừ lạnh một tiếng:
- Tiểu tử bịp bợm cũng dám xưng là tiên tổ của chúng ta!
Thái độ Lý Thất Dạ hờ hững trước lời chất vấn của Cuồng Huyết Tam Thần, hắn cười cười trừng ba người:
- Chỉ là đám ngu xuẩn, suốt ngày muốn không làm mà hưởng. Cuồng Tổ để lại vô thượng đại đạo cho các ngươi nhưng không biết quyết tâm tự cường, chỉ biết đi đường bàng môn tả đạo, làm mất hết mặt mũi của tổ tông. Có đám ngu xuẩn như các ngươi mà Cuồng Đình đạo thống không suy sụp mới lạ.
Ánh mắt Cuồng Huyết Tam Thần sắc bén khi nghe Lý Thất Dạ nói thế.
Cuồng Huyết Hung Thần lạnh lùng nói:
- Thuật không có cao thấp, pháp không có ưu khuyết!
- Thuật không có cao thấp, pháp không có ưu khuyết cũng phải tùy vào công pháp, bí thuật.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Như Cuồng Ma Huyết Phệ mà các ngươi tu chỉ là bàng môn tả đạo rác rưởi. Uống ít máu người, tinh tiến chút đạo hạnh đã vênh váo nhếch đuôi, loại ngu xuẩn này suốt đời chỉ là giòi bọ ăn tươi nuốt sống, cả đời đừng mơ lên đỉnh đại đạo! Kẻ ngu ngốc như các ngươi là sỉ nhục với đại đạo!