Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhìn dáng vẻ đã đoán biết trước của Lý Thất Dạ, trong nhất thời, Sở Thanh Lăng cảm thấy ảo giác, dường như toàn bộ Cuồng Đình đạo thống đều nằm trong tay hắn, ở Cuồng Đình đạo thống hắn là tồn tại chí cao vô thượng.
Bên ngoài khách sạn, mọi người nín thở chờ Sở Thanh Lăng ra tay. Mọi người có thể tưởng tượng được, khi Sở Thanh Lăng ra tay thì nhất định sẽ hủy nát thiên địa, sợ rằng khách sạn sẽ hóa thành bột mịn.
Rất nhiều người đứng chờ ngoài khách sạn, chờ bão táp ập tới. Mọi người muốn xem Sở Thanh Lăng đánh tên cuồng đồ Lý Thất Dạ tơi bời hoa lá.
Thậm chí Trần Thư Vĩ còn treo hẳn nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt. Hắn đã kết thù lớn với Lý Thất Dạ, coi như hắn không tự tay mần thịt Lý Thất Dạ, thế nhưng nhìn Lý Thất Dạ bị Sở Thanh Lăng đánh tơi bời thì cũng cảm thấy sảng khoái.
Còn phần Từ Trí Kiệt, hắn cười mà không phải cười. Người chọc Sở Thanh Lăng luôn không có kết quả tốt. Thế nhưng hắn thấy tiếc là không thể cậy được thứ gì hữu dụng từ miệng Lý Thất Dạ. Nếu không hắn có thể nhờ đó đánh tan Vương phủ, tiến xa hơn trên con đường tranh cướp ngôi vị hoàng đế.
Thế nhưng khi mọi người chờ đợi ngoài khách sạn thì khách sạn cực kỳ yên tĩnh. Bên trong khách sạn không hề có tiếng động, không hề có động tĩnh, cũng không hề có bão táp như mọi người dự đoán, Sở Thanh Lăng cũng không giận giữ đánh sập khách sạn hay thậm chí đánh văng cuồng đồ Lý Thất Dạ lên trời hoặc răng rơi đầy đất như mọi người đã tưởng.
Nhất thời, mọi người nhìn nhau, không ai biết bên trong khách sạn đang xảy ra chuyện gì. Theo lẽ thường, Sở Thanh Lăng tuyệt đối có thể quét ngang Cuồng Đình đạo thống, ít nhất trong thế hệ trẻ là như vậy. Còn Lý Thất Dạ chỉ là một tiểu bối vô danh, mọi người không cho rằng hắn là đối thủ của Sở Thanh Lăng.
Thế nhưng khách sạn vẫn yên tĩnh không có động tĩnh, không hề có dấu hiệu tranh đấu, càng khỏi nói long trời lở đất.