Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ cười nhạt, nói rằng:
- Trong mắt ta không có bí mật gì cả, vừa nhìn là biết. Chuyển tiếp đại đạo không hề có chuyện thập toàn thập mỹ. Vấn đề của ngươi nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, cần phải ôn dưỡng, cần phải tưới nhuần! Chỉ có như vậy thì vết thương tí tẹo này mới khép lại. Vì vậy ngươi mới cần Huyết Nhân Sâm, Huyết Ngân Sâm ngàn vạn năm thì càng tốt! Đây mới là mục đích mà ngươi đến Khuyết Nha Sơn!
Nghe Lý Thất Dạ nói vậy, Sở Thanh Lăng ngơ ngác. Trong chớp mắt, nàng cảm thấy đứng trước Lý Thất Dạ nàng không hề có bí mật. Trong ánh mắt của Lý Thất Dạ, nàng dường như trần truồng, không có bất cứ thứ gì có thể giấu giếm được cặp mắt của Lý Thất Dạ. Điều này làm nàng lạnh gáy, theo bản năng lùi về sau mấy bước. - Mọi người tới Khuyết Nha Sơn, ai mà không phải vì Huyết Nhân Sâm!
Sở Thanh Lăng hừ nhẹ, khi nói câu nói này, nàng có phần chột dạ.
Lý Thất Dạ không khỏi mỉm cười, gật đầu nói:
- Đúng, ngươi nói không sai. Không ít trưởng lão môn phái, con cháu thế gia tới Khuyết Nha Sơn là vì cây Huyết Nhân Sâm vừa xuất thế, ngươi cũng tới đây vì Huyết Nhân Sâm. Thế nhưng yêu cầu của ngươi khác hẳn với bọn họ. Tuy nhiên, cũng có người không phải tới vì Huyết Nhân Sâm, nếu không, cái gọi là Thượng bộ, Thánh viện, Sở doanh sẽ không kéo quân đoàn tới Khuyết Nha Sơn này. Vì một cây Huyết Nhân Sâm, có cần phải gióng trống khua chiêng như vậy sao? - Không tới vì Huyết Nhân Sâm?
Vừa nghe Lý Thất Dạ nói vậy, Dương Thăng Bình cũng thấy giật mình.
Trước đó hắn cũng cảm thấy không khí có phần quái lạ. Dù sao vì một cây Huyết Nhân Sâm, có cần kéo quân đoàn tới đây không? Thật giống như muốn khai chiến, tất cả mọi người dường như đang đề phòng cái gì đó.
Bất luận Thượng bộ hay Thánh viện, bọn họ đều muốn đóng quân ở nơi này, hơn nữa còn là tư quân nghe theo mệnh lệnh của bọn họ. Những quân đoàn này đều xuất thân từ môn phái thế gia của bọn họ, trung thành với bọn họ, nghe theo mệnh lệnh của bọn họ!