Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Ngươi cho rằng ngươi là ai? Chân Đế, hay thủy tổ!
Sở Thanh Lăng bất mãn, hừ lạnh nói rằng:
- Ngôi vị hoàng đế của Cuồng Đình đạo thống không phải do một mình ngươi định đoạt. Cho dù môn phái thế gia hoang dại không can thiệp thì các môn phái thế gia trong triều cũng ra sức tranh giành! Muốn leo lên ngôi vị hoàng đế, không phải chuyện một mình ai đó có thể định đoạt. Nhất định bị Thánh viện, Thượng bộ, Vương phủ, Sở doanh kiềm chế. Người leo lên ngôi vị hoàng đế sẽ là kết quả mà thế lực các nơi thỏa hiệp.
Sở Thanh Lăng nói không sai, ngôi vị hoàng đế của Cuồng Đình đạo thống không phải chuyện một mình ai đó có thể định đoạt. Người cầm quyền chính là kết quả cuối cùng mà thế lực các nơi thỏa hiệp.
Ngay cả bản thân bốn thế lực lớn cũng phải thống nhất nội bộ. Chẳng hạn như Thánh viện, Thánh viện chia thành Bắc cảnh cùng Nam viện. Ngân Hồ Từ Trí Kiệt muốn được Thánh viện dốc sức giúp đỡ, ngoại trừ Bắc cảnh do hắn làm thủ lĩnh, còn phải thuyết phục Nam viện ủng hộ hắn. Bằng không, Nam viện cũng đẩy ra một ứng viên, như vậy sức mạnh của Thánh viện sẽ bị suy yếu. - Các ngươi là các ngươi, ta là ta.
Lý Thất Dạ mỉm cười, nói chậm:
- Quy tắc của các ngươi không có giá trị với ta. Ta nói ai làm hoàng đế thì người đó sẽ làm hoàng đế! Thánh viện, Thượng bộ chỉ là mây khói. Ở Cuồng Đình đạo thống, môn phái thế gia có tới ngàn vạn, thế nhưng đạo thống chỉ có một. Chỉ cần đạo nguyên vẫn còn thì ta chính là chúa tể ở nơi này, hiểu chưa hả.
Sở Thanh Lăng không khỏi kinh ngạc, choáng váng nhìn Lý Thất Dạ. Nàng tin người này tuyệt đối không phải kẻ điên, cũng không phải kẻ cuồng vọng vô tri. Thế nhưng hắn vừa mở miệng là hù chết người!
Nàng không hiểu cái người thoạt nhìn rất bình thường này cuối cùng có bản lĩnh gì mà có thể dẹp yên Thánh viện, Thượng bộ. Hắn có tư cách gì trấn áp tất cả thế gia, trực tiếp nâng đỡ hoàng hậu Vương Hàm trèo lên ngôi vị hoàng đế! Sở Thanh Lăng không sao hiểu được.