Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bình thường, một người cuồng vọng, một kẻ điên thì sẽ không được hoàng hậu Vương Hàm ưu ái. Dù sao nàng rất hiểu năng lực của Vương Hàm, rất hiểu trí tuệ của Vương Hàm. Nàng ta không phải là một nữ nhân nông cạn. Như vậy, người đàn ông này được Vương Hàm ưu ái, nhất định phải có lý do. - Rót đầy vào.
Ngay khi Sở Thanh Lăng suy nghĩ lung tung thì Lý Thất Dạ gõ nhẹ lên bàn, căn dặn.
Lúc này, Sở Thanh Lăng như người mộng du, đi tới bên cạnh Lý Thất Dạ, đích thân rót rượu cho Lý Thất Dạ, rót đầy chén cho Lý Thất Dạ.
Mọi chuyện rất tự nhiên, giống như đương nhiên phải vậy. Bất luận Sở Thanh Lăng làm tỳ nữ rót rượu cho Lý Thất Dạ, hay Lý Thất Dạ hưởng thụ các nàng hầu hạ, tất cả đều đương nhiên, không hề đột ngột.
Trong bầu không khí tự nhiên này, trong bầu không khí đương nhiên này, ngay cả Sở Thanh Lăng cũng cảm thấy nên làm như thế. Tất cả mọi chuyện đều diễn ra rất tự nhiên, không hề đột ngột.
Đổi lại là người khác, được nàng ưu ái như vậy, được nàng rót rượu như vậy, cũng là một loại vinh hạnh vô thượng, là một chuyện khiến người ta hưng phấn. Thế nhưng tới Lý Thất Dạ thì mọi thứ đều là chuyện đương nhiên, mọi thứ đều rất tự nhiên.
Những chuyện này không cần lý do. Dường như với Lý Thất Dạ, mọi chuyện không hợp lý đều trở nên hợp lý. Không cần lý do, cũng không hề đột ngột.
Sau khi rót mấy chén rượu, Sở Thanh Lăng mới tỉnh khỏi bầu không khí vô cùng tự nhiên, vô cùng tất nhiên này. Nàng nghiến răng. Sở Thanh Lăng nàng đã bao giờ hầu hạ ai. Đáng giận hơn là tên tiểu tử này lại sai bảo nàng rất tự nhiên, giống như là chuyện tất nhiên, khiến nàng giận giữ muốn đánh hắn!
Vất vả lắm mới tỉnh khỏi bầu không khí này, Sở Thanh Lăng có hơi khó chịu. Nàng tốt xấu gì cũng là Chân Thánh, không ngờ lại bị dắt mũi như vậy nên nàng làm sao thoải mái nổi? - Hừ ---