Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhất thời, Bành Uy Cẩm sợ mất hồn mất vía. Hắn nằm mơ cũng không ngờ tới cái người ăn mặc như kẻ hầu này lại là hoàng hậu Cuồng Đình đạo thống.
Tuy thế lực của Bành gia trang không tầm thường, thế nhưng mạo phạm hoàng hậu là tội chết, sợ rằng ngay cả Thượng bộ cũng không bao che hắn nổi.
Vương Hàm mặt mày lạnh lẽo, lạnh lùng nhìn Bành Uy Cẩm đang xin tha mạng.
Bành Uy Cầm quỳ trên đất, mặt mày trắng bệch, hai chân run rẩy. Hắn có mơ cũng không ngờ con nô tỳ này lại là hoàng hậu nương nương giả dạng.
Nhớ lại mới nãy mình mắng nàng là "tiện tỳ", Bành Uy Cẩm giật run. Đây là tội diệt môn, coi như không tiêu diệt Bành gia trang thì cũng lôi hắn ra ngoài chặt đầu. - Nương nương, xin tha mạng!
Bành Uy Cẩm dập đầu kêu.
Vương Hạm lạnh lùng nhìn Bành Uy Cẩm, cảm thấy buồn nôn. Nàng không muốn quan tâm tới hắn nữa, chỉ nhìn Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ vẫn nhìn viên nham thạch trên tay, vốn không hề quan tâm tới Bành Uy Cẩm. Khi Vương Hàm nhìn sang, hắn khoát tay, thờ ơ nói:
- Vả miệng!
Lý Thất Dạ vừa dứt lời, không cần Vương Hàm ra tay, Dương Thăng Bình xung phong nhận việc. Chỉ thấy Dương Thăng Bình vén tay áo, lạnh lùng nói với Bành Uy Cẩm: - Bành thiếu trang chủ, công tử cùng nương nương đã khai ân lắm rồi!
Nói xong, nâng cằm Bành Uy Cẩm.
"Chát, chát, chát" Dương Thăng Bình đè Bành Uy Cẩm lại, từng bạt tay tát lên trên mặt Bành Uy Cẩm. Đánh xong mấy bạt tay, gò má của Bành Uy Cẩm vừa sưng vừa đỏ, mép miệng chảy máu. "Chát, chát, chát" tiếng bạt tay vang dậy, Bành Uy Cẩm bị đánh tới nỗi máu bên mép miệng chảy ròng. Thế nhưng Bành Uy Cẩm không dám hé răng nửa câu bởi vì không kéo hắn ra ngoài chặt đầu thì đã may lắm rồi.
Rất nhiều người không hiểu đầu đuôi, nhìn thấy thiếu chủ Bành gia trang bị Dương Thăng Bình đè xuống đất bạt tay, không ít người giật mình.