Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Hừm, không tệ. Nếu đã tặng rồi thì tặng thêm một cái nữa đi, chuyện tốt thành đôi mà.
Lý Thất Dạ nhìn sợi dây chuyền, khen một câu.
Có lẽ mọi người không biết nhưng có thể được Lý Thất Dạ khen thì chứng tỏ thứ này tuyệt đối là một món bảo vật vô cùng ghê gớm.
Lý Thất Dạ nói vậy khiến mọi người cảm thấy choáng váng. Có người không khỏi thì thào:
- Người này quá tham lam rồi. Bảo vật vô giá như vậy rồi mà còn đòi hỏi gì nữa chứ?
Lão nhân không hề tức giận, hắn nhìn Lý Thất Dạ thêm một lúc, sau đó lấy ra một món bảo vật, đặt xuống đất, nói chậm:
- Cái này thì sao?
Bảo vật mà lão nhân lấy ra là một bộ quần áo ráng màu mây. Khi bộ quần áo này xuất hiện, hào quang dập dờn, khí lành tràn ngập, khiến con người ta như thể lạc vào tiên cảnh. Bộ quần áo này rất mỏng, mỏng tới nỗi y như mây mù tạo thành. Bộ quần áo này giống như xiêm y mặc trên người tiên tử, khiến người mặc cảm thấy sung sướng đê mê, tựa như vũ hóa đăng tiên. - Bảo vậy như vậy, một món là đủ
Nhìn thấy bộ quần áo ráng màu mây này, có người nuốt nước bọt, thì thào.
Nhìn dây chuyền cùng váy sen, rất nhiều người nuốt nước miếng. Đây là bảo vật vô giá, ai cũng thèm chảy nước miếng.
Nhất thời, mọi người nhìn Lý Thất Dạ, mọi người đang suy nghĩ Lý Thất Dạ đánh động lão nhân này bằng cách nào.
Lão nhân nhìn Lý Thất Dạ, hắn cũng chờ Lý Thất Dạ
Nhất thời, không khí hệt như đông cứng, tất cả mọi người đều chờ, chờ xem Lý Thất Dạ sẽ nói gì, sẽ làm gì để đánh động lão nhân này. Bởi vì những thứ này đều là bảo bối vô giá.
Lý Thất Dạ chỉ cười nhạt nói rằng:
- Ta khai sáng kỷ nguyên mới, đắp vô thượng đạo quả, chúa tể mọi thứ. Ta còn, tất cả mọi thứ đều là phù hoa.
Lý Thất Dạ nói xong, mọi người cảm thấy không mấy đặc biệt, thậm chí có người còn cảm thấy câu nói này chỉ là lời nói dóc. Thế nhưng ánh mắt của lão nhân lại nhúc nhích, trong khoảnh khắc này, ánh mắt của hắn tựa như ánh sáng vĩnh hằng. Thế nhưng nó chỉ xuất hiện một thoáng rồi biến mất, người khác không thể nhìn thấy. - Hay, nói hay! Nói hay lắm!