Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Là ngươi.
Khi Lý Thất Dạ đi tới, Bành Uy Cẩm nhận ra Lý Thất Dạ ngay. Hắn tỏ vẻ không khoái, cười lạnh:
- Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn đánh động hắn, đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa.
Trên thực tế, nãy giờ chỉ có một mình người thiếu nữ kia đánh động lão nhân này, những người khác đều thất bại.
Lý Thất Dạ không điếm xỉa tới Bành Uy Cẩm, đi thẳng tới trước mặt lão nhân. Bởi vì những người khác đều thất bại nên khi nhìn thấy Lý Thất Dạ đi tới thì mọi người đều ôm thái độ xem náo nhiệt. Dù sao bây giờ cũng không có ai đánh động lão nhân này, vì vậy để người khác đi thử một lần cũng không sao, chưa biết chừng sẽ tạo cảm hứng cho mọi người.
Lý Thất Dạ đi tới trước mặt lão nhân, không vội nói chuyện mà cẩn thận đánh giá lão nhân này. Một lát sau, Lý Thất Dạ mỉm cười, nói chậm:
- Quen biết cũng là duyên phận.
Lý Thất Dạ vừa nói xong, lão nhân từ từ ngước đầu lên. Hắn nhìn Lý Thất Dạ, cẩn thận quan sát Lý Thất Dạ.
Thấy lão nhân ngẩng đầu, mọi người vô cùng bất ngờ. Bởi vì những người khác có nói gì thì lão nhân đều cúi đầu, híp mắt, giống như đang ngủ.
Nhất thời, mọi người nghẹn thở, chờ đợi chuyện tiếp theo.
Lý Thất Dạ cười nhạt, nói chậm:
- Nếu là duyên phận, có phải nên tặng một món quà gặp mặt hay không, lễ mọn tình nặng.
- Ngươi cho rằng ngươi là ai. Ngươi cho rằng mình là ông trời hay sao, gặp mặt là phải đưa ngươi một món bảo vật...
Nghe Lý Thất Dạ nói vậy, Bành Uy Cẩm khinh thường.
Chuyện này quá khoa trường, chỉ gặp mặt thôi mà đã đòi lão nhân này một món bảo vật, quá ngông cuồng rồi.
Lý Thất Dạ nói vậy, mọi người đều cảm thấy hoang đường. Gặp mặt là đòi quà gặp mặt, còn ngông cuồng nói "lễ mọn tình nặng", quá ngông cuồng rồi. Ba món bảo vật bày trước mặt, món nào cũng cực kỳ quý giá, nhưng tới miệng của tiểu tử này thì lại trở thành "quà mọn". Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp người ngông cuồng như vậy. - Được.