Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong khi bọn họ đang nói chuyện thì Lý Thất Dạ thình lình dừng chân lại, ánh mắt dõi nhìn một khúc ngoặt trên đường.
Ở Cửa hàng Kiêu Hoành, ngoại trừ cửa tiệm của Cửa hàng Kiêu Hoành ra thì còn có một số tiểu thương bày sạp trong Cửa hàng Kiêu Hoành, hoặc có một số tu sĩ dùng vật đổi vật. Đương nhiên, những vụ giao dịch này đều được Cửa hàng Kiêu Hoành khảo nghiệm.
Lúc này ở khúc ngoặt có một người đang ngồi, người này là một lão nhân mặc áo bông dày, đội nón chống rét dày cộm, không chỉ che khuất đôi tai mà còn che luôn cả khuôn mặt.
Lão nhân này không hề đặc biệt. Thế nhưng ba món bày biện trước mặt hắn thì vô cùng đặc biệt. Cả ba món đều lấp lánh ánh sáng báu, vừa nhìn biết ngay là bảo vật vô cùng ghê gớm.
Thu hút nhất không chỉ có lão nhân cùng ba món bảo vật mà còn có tấm biển lớn bày phía trước. Chỉ thấy trên tấm biển có một hàng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, viết rằng: - Chỉ cần ngươi có thể đánh động ta thì tặng ngươi một món bảo vật.
Nhìn ba món bảo vật lấp lánh ánh sáng báu, lại nhìn hàng chữ trên tấm biển, rất nhiều người bị hấp dẫn, mọi người đều dồn dập vây quanh chỗ chỗ đó.
- Đánh động ngươi thì sẽ được tặng một món bảo vật, có thật không đó?
Nhìn hàng chữ trên tấm biển, có người hoài nghi.
- Thật.
Bị chất vấn, lão nhân cúi đầu, đáp một tiếng. Hắn thậm chí còn không thèm ngước đầu lên nhìn người khác, mí mắt híp lại, tựa như không hề có sức lực.
- Như thế nào mới được tính là đánh động ngươi?
Có người hỏi.
Lão nhân không trả lời vấn đề này, cũng không thèm điếm xỉa tới, chỉ lẳng lặng ngồi đó, mắt dim dim như đang ngủ.
Trong nhất thời, đám đông trở nên náo nhiệt, mọi người không biết nên làm gì mới có thể đánh động được lão nhân này.
- Chắc không phải đang đùa bỡn chúng ta chứ?
Có người nói:
- Ai mà biết như thế nào mới được tính là đánh động ngươi?