Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Chính cảm xúc đó đã thôi thúc Lưu Kim Thắng quyết định ở lại Thiên Thần thư viện dạy học. Hắn đã là Thượng Thần mười một đồ đằng và chỉ kém Cổ Thần một bước mà thôi, tương lai rất rộng mở. Nhưng dù vậy thì hắn vẫn đồng ý ở lại Thiên Thần thư viện.
Cũng như lời hắn nói, đã tới lúc hắn đền đáp Thiên Thần thư viện.
Lý Thất Dạ tán thành quyết định của Lưu Kim Thắng, hắn cười nói:
- Ai chưa từng một thời tuổi trẻ ngông cuồng, ai cũng từng cuồng một lần trong đời. Thiên Thần thư viện cũng xứng đáng cho ngươi bảo hộ. Tương lai nhiều gian khó, Thiên Thần thư viện có thêm một vị đại tướng như ngươi, âu cũng là chuyện đáng mừng.
Lưu Kim Thắng mỉm cười. Ở lại Thiên Thần thư viện dạy học cũng vì tháo gở khúc mắc trong lòng của hắn. Năm xưa hắn còn trẻ háo thắng, đả thương lão sư Thiên Thần thư viện, nói năng hung hãn, rời khỏi thiên thần thư viện.
Khi hắn về già thì quay trở lại Thiên Thần thư viện, hồi tưởng vẻ ngông cuồng năm đó, không khỏi mỉm cười. Ở lại Thiên Thần thư viện dạy học cũng như về nhà, cũng như số mệnh an bài đã an bài như thế. - Còn ngươi ---
Lý Thiết Dạ nhìn Kim Hoàn Thiết Tí, nói.
Kim Hoàn Thiết Tí vò đầu, cười gượng, nói:
- Có Lưu lão gia tử làm chỗ dựa nên ta rất muốn ở lại Thiên Thần thư viện. Thế nhưng ta có gia đình chờ ta nuôi sống, vì vậy ta phải về nhà.
Kim Hoàn Thiết Tí không như Lưu Kim Thắng, hắn phải gánh vác trọng trách chấn hưng Vương gia. Hắn đến Thiên Thần thư viện là vì tìm kiếm bí kíp đã bị mất của tổ tiên Vương gia. Bây giờ hắn đã tìm được bí kíp, cũng tới lúc nên về, Vương gia sau này cần hắn cố gắng, cần hắn vực dậy. - Đi đi, con cháu Vương gia nên quay về Vương gia.
Lý Thất Dạ tặng cho Kim Hoàn Thiết Tí vài món bảo vật, nói.
Nhận lấy bảo vật của Lý Thất Dạ, Kim Hoàn Thiết Tí quỳ xuống vái lạy, nói:
- Cám ơn lão sư ban ân ---
Vương gia suy sụp, hắn muốn chấn hưng Vương gia thì cần phải bước lên một con đường dài đầy chông gai. Lý Thất Dạ tặng cho hắn mấy món bảo vật, có thể nói là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, hết sức quan trọng đối với hắn cùng Vương gia. - Con cháu Vương gia đừng khiến ta phải thất vọng.
Lý Thất Dạ gật đầu, thản nhiên đón nhận Kim Hoàn Thiết Tí vái lạy.
Sau khi Kim Hoàn Thiết Tí ba quỳ chín lạy thì bò dậy, hớn hở lui sang một bên. Nhiêu đó đã khiến hắn thỏa mãn rồi.
- Hân Tuyết có dự định gì không?
Lý Thất Dạ mỉm cười nhìn Dạ Hân Tuyết. Hắn rất thưởng thức cùng yêu thích tiểu cô nương này, trên người nàng, hắn nhìn thấy hình bóng của ai kia.