Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Cổ Thế Giới trở nên vắng vẻ, toàn bộ thế giới vô cùng yên ắng. Thế nhưng sự yên ắng này không phải cảm giác ngột ngạt trước chiến tranh mà rất yên ổn, giống như tất cả mọi thứ đều đang ngủ say.
Lúc này, Thiên Thần thư viện vô cùng yên bình, trong vẻ yên bình có sự an tường, giống như một thôn làng lúc nửa đêm, mọi người đều đang say giấc nồng.
Chỉ có một tiếng động duy nhất là Thiên Tru trên trời rơi xuống. Thiên Tru rơi "bùm bùm" bổ vào tuyệt bích, tưới nhuần từng viền đạo văn.
Ngày thường, Thiên Tru là thứ vô cùng kinh khủng, nhất là với Đại Đế Tiên Vương, vừa nghe đã tái mét.
Tuy nhiên lúc này Thiên Tru rơi xuống nhưng tất cả mọi người ở Thiên Thần thư viện đều ngủ ngon, dường như Thiên Tru trở thành một dòng thác chảy trong Thiên Thần thư viện nên tất cả mọi người vẫn cứ ngủ ngon, cứ ngủ thẳng cẳng.
Đông đảo cự thú ác điểu ở Cổ Thế Giới mới là chúa tể của thế giới này, mới là chủ nhân của thế giới này. Thế nhưng lúc này tất cả cự thú ác điểu đều biến mất không còn bóng dáng, chúng nó đều trốn vào chỗ sâu nhất trong sào huyệt của mình.
Hiện tại đừng nói chúng nó dám chủ động công kích Thiên Thần thư viện, Thiên Thần thư viện không săn giết chúng nó là đã may phước lắm rồi.
Thiên Thần thư viện rất điềm tĩnh. Có thể nói lúc này không còn ai dám có ý đồ với nó. Sau trận chiến này, Thiên Thần thư viện đã đặt chắc cơ sở trở thành chính thống của bách tộc.
Sau trận chiến này, Cổ Thế Giới bị tàn phá nặng nề, đất đai rạn nứt, núi non vỡ nát. Thế nhưng Cổ Thế Giới có một sức mạnh vừa thần bí vừa mạnh mẽ, mặc dù đất đai rạn nứt, núi non vỡ nát thì nó cũng có thể chữa trị dần. Một ngày nào đó, Cổ Thế Giới sẽ hồi phục lại trạng thái ban đầu.
Khi toàn bộ Cổ Thế Giới yên tĩnh, Lý Thất Da dẫn Hoàng Long, Bá Hổ đi sâu vào trong Cổ Thế Giới.
Tốc độ của bọn họ có thể xuyên qua thiên địa, thế nhưng bọn họ không vội. Bọn họ cứ đi từ từ, tham quan phong cảnh.
Khi bọn họ chèo đèo vượt suối, từng nhìn thấy vô số cự thú ác điểu. Từng thấy một con Kim Cương Viên lớn như núi. Thế nhưng khi Kim Cương Viên nhìn thấy Lý Thất Dạ thì chui ngay vào động của mình, không dám ra ngoài.
Bọn họ cũng từng thấy một con cự mãng lớn như một khúc sông. Nó nằm xoải trên đại địa, nuốt mây nhả khói, chim thú không dám tới gần. Thế nhưng ngay cả cự mãng mạnh mẽ dường ấy khi nhìn thấy Lý Thất Dạ cũng lặng lẽ chui vào biển rộng, không dám ló mặt.