Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Khi Nhân Hiền Tiên Đế, Kiếm Đế giương cung bạt kiếm thì Lý Thất Dạ cười tủm tỉm, nhàn nhã nói:
- Các vị Đại Đế Tiên Vương đều đến, náo nhiệt như thế không cần gấp gáp đánh nhau làm gì.
Lời nói của Lý Thất Dạ hấp dẫn ánh mắt mọi người, đặc biệt là 6 nữ nhân cao vị càng chú ý từng hành động của hắn. Đó là Thánh Sư, là bàn tay sau màn từng đồ sát Đại Đế, không Đại Đế Tiên Vương nào dám phớt lờ hắn. - Thịnh yến thế này thì người cất tiếng đầu tiên nên là ta.
Lý Thất Dạ vẫn ngồi trên ghế, cười nói:
- Dù là Đại Đế mười hai Thiên Mệnh cũng ngoan ngoãn cụp đuôi cho ta!
Đám người hút ngụm khí lạnh,,ọi người liếc qua Huyền Đế, Thế Đế vì cả hai là Đại Đế mười hai Thiên Mệnh. Nhất Diệp Tiên Vương thì chắc chắn đứng về phía Thiên Thần thư viện, bên cạnh Lý Thất Dạ.
Bây giờ Lý Thất Dạ chỉ có khiêu khích Huyền Đế và Thế Đế.
Huyền Đế trong gương hay Thế Đế sau đạo môn đều không biểu lộ gì.
Lý Thất Dạ nhìn Thế Đế rồi xem Huyền Đế, cười nói:
- Lão già Thiển, hai ngươi tiếp tục ở trong ổ hay đi ra chiến?
Thế Đế ngồi trên ghế đá, bình tĩnh nói:
- Lúc nên ra tay tất nhiên sẽ ra tay, ngươi sống lâu lắm rồi, không cần nóng nảy.
Lý Thất Dạ vỗ tay cười to:
- Lão già Thiển có khác, đúng là cáo già tính sâu xa.
Lý Thất Dạ nhìn mặt gương, chậm rãi hỏi:
- Huyền Đế thì sao? Nếu muốn xuống dưới chiến một trận thì xuống đi, không chiến thì cút, đừng ở đó rình rập, ta không phải mỹ nhân mới tắm ra.
Trực tiếp bảo Đại Đế mười hai Thiên Mệnh cút, tư thái bá khí làm đám người có mặt hút ngụm khí lạnh. Người chưa biết lai lịch của Lý Thất Dạ thì trố mắt líu lưỡi. Quá bá đạo, dám kêu Đại Đế mười hai Thiên Mệnh biến, trên đời này ai dám làm như vậy?
Huyền Đế không giận à cười, thanh âm xuyên qua mặt gương truyền đến cổ thế giới:
- Thánh Sư nói đùa.
Huyền Đế cười nói:
- Ta đã lâu chưa ra tay, xương cốt đã cứng, hành động cũng cứng. Ta chỉ đến giúp vui, quan trọng của Thập Tam Châu cần có tài năng tuyệt đỉnh như Thánh Sư, Thế Đế giơ cờ đi đầu, ta phụ trách cổ vũ là được. - Nên ta không góp vui trong thịnh yến này.
Huyền Đế cười đầy bí hiểm:
- Nhất Diệp đạo huynh, đương thời có Thánh Sư và Thế Đế giơ cờ đủ rồi, dù sao đang rảnh, hai chúng ta cùng chơi một ván đi? Dọa này ta gặp một bàn cờ có thế vạn cổ, không biết Nhất Diệp đạo huynh có dám chơi cùng không?
Huyền Đế mở miệng, mọi người nín thở. Đại Đế Tiên Vương cao vị cũng không dám coi thường, Huyền Đế rút lui khỏi thịnh yến không khiến đám người bất ngờ, nhưng câu nói tiếp theo khiến mọi người ngã ngửa. Huyền Đế không tham gia thịnh yến nhưng muốn kéo Nhất Diệp Tiên Vương đi. - Đạo hữu mời thì sao dám không nghe, cung kính không bằng tuân mệnh.