Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ phất tay nói với Bách Luyện Tiên Đế:
- Đi đi, trước kia cũng xem như có duyên gặp mặt một lần.
- Đa tạ tiền bối.
Bách Luyện Tiên Đế lại vái:
- Rất cảm ơn tiền bối lúc trước không giết.
Nếu không phải năm xưa Lý Thất Dạ nương tay thì không có Bách Luyện Tiên Đế hôm nay.
Lý Thất Dạ bình thản nhận lễ lớn của Bách Luyện Tiên Đế. Với người khác thì lễ lớn của Tiên Đế nặng biết bao, nhưng với Lý Thất Dạ thì chỉ là chuyện bình thường.
Bách Luyện Tiên Đế vái thêm lần nữa, không dám nói nhiều, nhẹ nhàng lùi ra Thiên Thần thư viện. Giờ Bách Luyện Tiên Đế đã hiểu tại sao lúc nguy nan vậy mà Thiên Thần thư viện vẫn không sợ, cũng hiểu tạm thời đại thế có vẻ xấu cho Thiên Thần thư viện nhưng thật ra đại cục đã định.
Bách Luyện Tiên Đế đã dự đoán được kết cuộc sóng gió lần này, Thiên Thần thư viện chỉ là miếng mồi dụ dỗ tất cả Đại Đế Tiên Vương có lòng tham mắc câu, người giống như Bách Luyện Tiên Đế, đây là dụ rắn ra khỏi hang.
Sau khi Bách Luyện Tiên Đế rút đi, Lý Thất Dạ bình tĩnh ngồi tại chỗ, không có ý giúp đỡ Thiên Thần thư viện.
Lý Thất Dạ nhìn trời, mỉm cười nói:
- Nên đến rồi cũng đến.
Vù vù vù vù vù!
Trên bầu trời Thiên Thần thư viện đột nhiên lóe ánh sáng vô cùng chói lòa, ánh sáng rực rỡ như hóa thành tấm gương hản chiếu tình hình chiến đấu nguyên Thiên Thần thư viện, dường như có kẻ đang xem trộm cuộc chiến.
Nói xem trộm cũng không đúng vì đối phương quang minh chính đại làm ra mặt kính, người ta rất là tự tin xem cuộc chiến.
Thượng Thần thấy cảnh đó giật mình kêu lên:
- Là ai đang xem cuộc chiến?
Một Thượng Thần cường đại luôn không ra tay mà chỉ bàng quan khi thấy mặt kính đó thì hút ngụm khí lạnh:
- Trực tiếp mở mặt kính cổ thế giới, không cần tự mình đến cũng như ở trong đó, người có thủ đoạn này rất hiếm hoi trong Thập Tam Châu.
Trong mặt kính mơ hồ có một bóng người, dường như người đó đứng ở không gian khác, đứng trước kính nhìn cuộc chiến kinh thiên trong Thiên Thần thư viện.
Bóng người mờ ảo mông lung vô cùng, dù ngươi mạnh cỡ nào, cố gắng mở ra thiên nhãn cũng không thể nhìn thấu chút gì, không cách nào xem thấy manh mối từ người đó.
Tiên Vương đứng xem thấy bóng người thấp thoáng sau mặt kính thì rung động giật mình kêu lên:
- Này là Huyền Đế!
Đám người hút ngụm khí lạnh: