Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Con ngươi Nhân Thánh co rút. Lục Kiếm Thiểu Hoàng là nhi tử của Cửu Kiếm Thượng Thần, bây giờ gã chết thảm, dù đúng hay sai thì Cửu Kiếm Thượng Thần chỉ có một nhi tử, sao lão có thể bỏ qua kẻ thù giết nhi tử? Cửu Kiếm Thượng Thần tuyệt đối sẽ không bỏ qua. - Ngươi không dàn xếp chuyện này được nên lui xuống đi.
Lý Thất Dạ từ tốn nói:
- Nếu ngươi muốn một lẽ công bằng thì ta chính là công bằng, lý do này đủ chưa?
Nhân Thánh nghe xong biến sắc mặt, hắn nói vậy rõ ràng là khiêu khích gã, không thèm để gã vào mắt.
Viện trưởng Thiên Thần thư viện thấy cảnh đó thì lắc đầu, lười hỏi tới. Giờ Thiên Thần thư viện đang trong thời kỳ phi thường, vào phút sống chết của Thiên Thần thư viện thì những chuyện này thật là bé nhỏ không đáng kể.
Nhân Thánh hít sâu, chậm rãi nói:
- Đạo huynh rất bá đạo, lúc này dù đúng hay sai nhưng chỉ xem cách làm bá đạo của đạo huynh thì Thác ta cũng phải lĩnh giáo một chút, xem đạo huynh có tư cách bá đạo như vậy không!
Nhân Thánh nói chyện cứng rắn, gã dù sao là Tiên Vương, một Tiên Vương có bốn Thiên Mệnh, gã không thể vì Lý Thất Dạ nói vài câu mà co vòi trước mắt bao người.
Lý Thất Dạ nhìn Nhân Thánh, mỉm cười hỏi lại:
- Khiêu chiến ta?
- Thác ta không biết tự lượng sức mình, xin đạo huynh chỉ giáo cho.
Nhân Thánh bình tĩnh nói:
- Nếu Thác ta không đánh lai thì sẽ đi ngay, không hỏi việc này nữa!
Nhân Thánh tên Tông Chính Thác, xuất thân từ Tông Chính thế gia.
- Ngươi thật sự không biết tự lượng sức mình.
Lý Thất Dạ nhẹ gật đầu nói:
- Bằng vào chút thực lực của ngươi không đủ xem. Thôi, nghĩ tình nhân tộc ta cũng không làm khó dễ ngươi. Đi đi, từ đâu tới về nơi đó, ngươi không có tư cách xen vào dòng nước đục này.
Lý Thất Dạ mới nói xong liền có học sinh Thiên Thần thư viện bất bình thay cho Nhân Thánh:
- Quá hách dịch!
- Hắn nghĩ mình là ai? Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh, dám coi rẻ Nhân Thánh, đổi lại là ai cũng không nhịn được!
Nhân Thánh biến sắc mặt, Lý Thất Dạ nói như thế chẳng khác nào tát tai gã, không thèm để gã vào mắt, gã dù gì là Tiên Vương.
Mặt Nhân Thánh lạnh băng trầm giọng nói:
- Nếu vậy Thác ta càng muốn lĩnh giáo thuật vô địch của đạo huynh. Thác ta có một cái tật là không thấy quan tài không đổ lệ!