Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thế giới bên ngoài biến mất, Thiên Thần thư viện rơi vào thế giới hoang mãng cổ xưa, đưa mắt nhìn không thấy cuối. Nơi này dường như cười tủm tỉm thoát khỏi Kiêu Hoành Châu, rời xa Thập Tam Châu.
Thế giới trước mắt quá bao la, quá mức mênh mông. Một gốc cây to có thể che lấp mặt đất ngàn dặm. Một ngọn núi thần có thể đâm xuyên vũ trụ, như trung tâm vũ trụ, các ngôi sao lớn vòng qnanh, cực kỳ rung động hồn người.
Chỗ Thiên Thần thư viện đang ở chỉ là một góc nhỏ xíu của thế giới này này. Thiên Thần thư viện chiếm diện tích rất rộng nhưng trong thế giới cổ xưa này thì nó chỉ là hạt bụi.
Thấy thế giới bên ngoài biến mất, đám học sinh nhìn nhau:
- Chuyện gì đây?
Bọn họ thầm run, cảm giác đột nhiên trong một đêm bị thế giới vứt bỏ.
Không có ai biết có chuyện gì, đừng nói học sinh Thiên Thần học viện, nhiều lão sư cũng không rõ ràng.
Doong doong doong!
Khi các học sinh rung động thì tiếng la gõ dồn dập lại vang lên, giọng viện trưởng truyền khấp mỗi góc Thiên Thần thư viện:
- Nhanh chóng quay về bảo lũy an toàn, nếu không tự gánh lấy hậu quả!
Nghe viện trưởng Thiên Thần thư viện cảnh cáo, nhiều học sinh đứng bên ngoài lần lượt chạy về bảo lũy an toàn, nhưng vẫn có nhiều học sinh, đặc biệt học sinh thiên tài Đế Phủ tiếp tục ở bên ngoài.
Khi đám người rút về thành lũy an toàn, Tam Tử học viện Túng Thiên thiếu chủ, Tư Tông Thần Tử, Lục Kiếm Thiểu Hoàng lén chuồn ra ngoài, đi tìm Cổ Khải Hàng.
Cổ Khải Hàng sống một mình trên một ngọn thần phong, gã có động phủ riêng, đây là một trong những khu vực an toàn nhất Thiên Thần thư viện.
Dù là Túng Thiên thiếu chủ kliến thức rộng cũng không hiểu có chuyện gì, vội hỏi Cổ Khải Hàng:
- Lão sư, chuyện này... Là sao?
Dáng vẻ Cổ Khải Hàng ưu nhã, ung dung bình tĩnh, phong độ hơn người:
- Cái này gọi là trở về.
- Trở về?
Nhóm Lục Kiếm Thiểu Hoàng hoang mang:
- Trở về cái gì?
Cổ Khải Hàng từ tốn nói:
- Thiên Thần thư viện trở về thế giới thuộc về nó, chỗ đó mới đúng là Thiên Thần thư viện. Hôm nay nó xuất hiện tại đây ần nữa đúng ra là trở về.
Tư Tông Thần Tử kinh ngạc kêu lên:
- Thiên Thần thư viện thuộc về thế giới này? Không... Không... Không thể nào! Thiên Thần thư viện thuộc về Kiêu Hoành Châu chúng ta, sao lại là thuộc về thế giới này được?
Cổ Khải Hàng cười cười, gã chỉ ngồi yên, rất là thong dong, ưu nhã, nắm chắc mọi thứ, dường như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của gã.
- Lão sư, chuyện... Chuyện này là thật?
Túng Thiên thiếu chủ nghiêm túc hỏi:
- Rốt cuộc là sao? Chẳng lẽ Thiên Thần thư viện là dị loại, không thuộc về thế giới này chúng ta?