Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đám người bên ngoài đạo tràng nhìn nhau, trong đạo tràng trống rỗng, đối lập quá lớn với cảnh tượng náo nhiệt vừa rồi.
Thấy đạo tràng trống rỗng, học sinh nhìn quanh, không thấy Lý Thất Dạ lộ mặt:
- Lý lão sư đâu?
Cổ Khải Hàng không nói chuyện, chỉ đứng bên cạnh đạo tràng cười tủm tỉm nhìn vào trong, phong độ phiên phiên.
Thấy đạo tràng trống rỗng, có học sinh nhỏ giọng hỏi:
- Sao lão sư chưa tới?
- Ha, cái này khó nói.
Học sinh Bách Đường cười gian:
- Khải Hàng lão sư giảng quá tốt, trong lão sư trẻ tuổi học viện không ai vượt qua được, không lão sư trẻ nào giảng tốt hơn Khải Hàng lão sư nên bây giờ ai lên đài đều là mất mặt. Có lẽ ai đó chưa chiến đã sợ, không dám lên đài giảng bài.
Học sinh Bách Đường này cố ý nịnh Cổ Khải Hàng, dù sao gã là lão sư giảng bài trong Bách Đường.
- Hiện tại không muốn lên đài cũng đã muộn.
Lục Kiếm Thiểu Hoàng cười âm trầm:
- Nếu không có can đảm lên đài thì còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại Thiên Thần học viện nhâm giáo?
Lục Kiếm Thiểu Hoàng đã liều mạng, dù sao gã và Lý Thất Dạ thề không đội trời chung nên không thèm nể mặt. Huống chi phụ thân của Lục Kiếm Thiểu Hoàng là người hộ đạo Nhân Thánh, Thượng Thần mười một đồ đằng, sau lưng gã có Cổ Khải Hàng chống lưng, nên gã bất chấp, chưa biết ai sẽ cười đné cuối cùng. - Có người vào sân.
Mọi người nhìn qua, có người mang ghế vào đạo tràng, vào trước nhất là Lưu Kim Thắng, Kim Hoàn Thiết Tí, Dạ Hân Tuyết.
Lưu Kim Thắng dẫn Dạ Hân Tuyết, Kim Hoàn Thiết Tí tìm góc trong đạo tràng ngồi xuống, rất điệu thấp, tư thái thấp, dường như không muốn gây chú ý.
Mọi người thấy nhóm học sinh đầu tiên đi vào là học sinh Thư Phòng thì có người cười âm trầm:
- Chuyện này đương nhiên. Dù sao là lão sư Thư Phòng, học sinh Thư Phòng đến nghe bài lão sư của mình không có vấn đề gì.
Có mặt Cổ Khải Hàng, học sinh Bách Đường đứng cạnh gã càng làm càn, nịnh rõ ra mặt:
- Ha, nếu học sinh không tới nghe bài của hắn không chừng sau này ba học sinh đó đừng mong sống yên, lỡ bị làm khó dễ thì sao?
Tuy nhiều người bên ngoài đạo tràng chỉ trỏ ba người Lưu Kim Thắng, buông lời cười nhạo nhưng ba người giữ im lặng, ngồi yên trong góc.
Lại có một học sinh vào sân, nàng đi một mình.
- Lại có người