Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Phi Tiên Đế Tử không cách nào bước lên con đường này, dù sao trên thế giới còn thứ khiến lão vướng bận, chưa thể buông Thiên Thần thư viện. Nhưng Phi Tiên Đế Tử biết Lý Thất Dạ từng đi nơi đó, hắn là người duy nhất sống trở về.
Phi Tiên Đế Tử nhìn Lý Thất Dạ, cường đại như lão không iềm được lộ vẻ mặt trịnh trọng. Thật lâu trước kia Phi Tiên Đế Tử luôn muốn hỏi vấn đề này nhưng mãi không hỏi ra, có lẽ vì trong lòng không mong nghe đáp án.
Lý Thất Dạ nghe Phi Tiên Đế Tử hỏi, nhìn lão.
Lý Thất Dạ im lặng một lúc rồi chậm rãi nói:
- Ta không biết trả lời câu hỏi này thế nào.
Phi Tiên Đế Tử trịnh trọng nói:
- Tiên sinh cứ nói thẳng là được, dù là tin tốt hay tin xấu ta đều chấp nhận, ta lớn tuổi rồi, còn cái gì không thể nhận được?
Lý Thất Dạ lắc đầu nói:
- Vấn đề không phải tin tốt hay xấu, sự thật khá phức tạp, ta không biết nên trả lời ngươi thế nào. Nếu ngươi muốn ta cho ngươi một đáp án thì được rồi, chờ ta đánh trận chiến cuối cùng, ta tin khi nên hiểu ngươi sẽ hiểu. - Nếu trận chiến này không có kết quả tức là không có đáp án.
Lý Thất Dạ khẽ thở dài:
- Như ta cần một đáp án, ngươi cũng cần câu trả lời.
Nghe Lý Thất Dạ nói xong Phi Tiên Đế Tử im lặng, cuối cùng nhìn hắn:
- Ta tin sẽ đợi được ngày đó, ta cũng tin tưởng tiên sinh có thể chiến đến cuối cùng, phá vỡ gông xiềng trăm ngàn vạn năm. Nếu tiên sinh cũng thất bại thì tương lai làm người ta tuyệt vọng, khi đó sẽ càng nhiều người chết trong hắc ám. - Kỷ nguyên nào cũng có hắc ám, chuyện này không thể ngăn chặn.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Nhưng hiện tại cũng là cơ hội, nên giết thì giết, tương lai cứ giao cho tương lai.
- Tiên sinh nói đúng.
Phi Tiên Đế Tử nhẹ gật đầu:
- Đây là một cơ hội. Nội bộ bách tộc chúng ta nên được qurét sạch, nếu không chẳng biết ai là kẻ địch, điều này làm người ta thấp thỏm.