Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ cười nói:
- Đã giỏi lắm rồi, có phụ thân và ngoại công vô địch mà không biến thành kẻ ăn chơi trác táng. Bị hai ngọn núi lớn đè ép, đổi lại người khác chắc đã điên.
Lý Thất Dạ không nói khao trương. Phụ thân và ngoại công vô địch, mẫu thân rất ưu tú, làm nhi tử bình thường cố gắng cách mấy đều làm người ta cảm thấy cũng chỉ đến thế là cùng. - Đây là số mệnh.
Phi Tiên Đế Tử cười nói:
- Ai kêu ta là nhi tử của Chung Nam Tiên Đế, tôn nhi của Chung Nam Thần Đế, điều ta có thể làm là cố gắng.
Trong mắt người khác thì xuất thân của Phi Tiên Đế Tử làm bao người hâm mộ, ghen tỵ, nhưng với người có lòng cầu tiến, có khát vọng lại là chuyện vô cùng đau khổ. Vì ngươi cố gắng cả đời, phấn đấu suốt đời vẫn không thể vượt qua phụ thân, ngoại công của mình.
Mặc cho ngươi làm xuất sắc tới đâu, ưu tú cỡ nào người ta sẽ cho rằng chỉ có thế, thậm chí có người nghĩ đó là được phụ thân, ngoại công che chở không ai thấy đằng sau sự cố gắng của ngươi, không người thấy ưu tú của ngươi.
Dù vậy Phi Tiên Đế Tử vẫn rộng rãi, dù không thể vượt qua phụ thân, ngoại công được, dù thật nhạt nhòa dưới ánh sáng của phụ thân, ngoại công thì lão vẫn yên lặng bảo vệ Thiên Thần học viện, vì đây là tâm huyết của phụ thân.
Lý Thất Dạ gật gù:
- Đi đến ngày nay không dễ dàng.
Phi Tiên Đế Tử làm Đế Tử tốt hơn những Đế Tử khác gấp trăm lần, điều đáng tiếc duy nhất là phụ thân và ngoại công quá mạnh khiến ở thời đại của lão mọi người không thấy lão xuất sắc thế nào, tuyệt thế vô song. Biết bao. - Phụ mẫu không ở, đã tới lúc ta làm chút chuyện cho Thiên Thần thư viện.
Phi Tiên Đế Tử nói:
- Thiên Thần thư viện không chỉ là tâm huyết của phụ mẫu, ngoại công mà còn là tâm huyết của nhiều tiên hiền, dù có chuyện gì cũng không thể để nó ngã. Nắm xương già của ta không biết sẽ chịu được bao lâu, hy vọng sẽ vượt qua được ải khó này, về sau có tương lai tươi sáng hơn. - Đúng vậy!