Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Túng Thiên thiếu chủ, Tư Tông Thần Tử cười gượng:
- Học sinh không dám.
Hai người không dám nói gì, Cổ Khải Hàng địa vị cao quyền trọng, chịu giúp bọn họ tranh một hơi đã là không dễ dàng.
Cổ Khải Hàng cười nói:
- Các ngươi hãy yên ổn đi, đừng cứ huênh hoang, điệu thấp chút, đừng khiến người chú ý. Con đường phía trước không bằng phẳng, không biết các ngươi có thể qua được tốt nghiệp không.
Tư Tông Thần Tử sợ hết hồn hỏi dồn:
- Ý của lão sư là chúng ta sẽ bị đuổi ra Thiên Thần học viện?
Cổ Khải Hàng lắc đầu nói:
- Không phải các ngươi bị đuổi ra Thiên Thần học viện mà là học viện gặp nạn, ta sợ là không chống đến lúc đó được.
Tư Tông Thần Tử sợ đứng tim:
- Không thể nào!
Mắt Túng Thiên thiếu chủ hấy háy, không kiềm được hỏi:
- Lão sư, tin đồn đó là thật sao?
Làm truyền nhân một môn năm Tiên Vương và còn là một vị Thượng Thần, Túng Thiên thiếu chủ biết nhiều hơn.
- Chuyện trên đời lúc thật lúc giả, khó nói.
Cổ Khải Hàng mỉm cười nói:
- Nhưng các ngươi hãy chuẩn bị tinh thần, tính toán cho bản thân, tương lai đi con đường thế nào phải xem tạo hóa của chính các ngươi.
Túng Thiên thiếu chủ, Tư Tông Thần Tử nhìn nhau.
Túng Thiên thiếu chủ đoán không thấu ý nghĩ của Cổ Khải Hàng:
- Ý của lão sư là...?
Cổ Khải Hàng mỉm cười nói:
- Đây sẽ là thời đại các đế và Tiên Vương cùng ra. Sẽ là một trận thịnh yến. Các ngươi có cơ duyên hay không phải xem bản thân các ngươi.
Tư Tông Thần Tử giật bắn người tỉnh táo lại, cúi đầu trước Cổ Khải Hàng:
- Xin lão sư chỉ một con đường sáng.
Cổ Khải Hàng chỉ cười.
Lý Thất Dạ đi trong vườn trà, hắn tùy tiện đi dạo thì đột nhiên một luồng sáng vàng từ xa xẹt qua. Lý Thất Dạ nhướng mí mắt, nhếch môi đạp không đi.
Sâu trong vườn trà có một cốc sâu, sương mù bao phủ quanh năm. Ghe học sinh mỗi giới nói chỗ này thường có người bị lạc đường, người vào cốc sâu này sẽ đi vòng trở lại vị trí ban đầu.