Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong tiếng gào thê thảm là tiếng ăn mòn xèo xèo, các học sinh nghe mà rợn tóc gáy.
Nhìn Lục Kiếm Thiểu Hoàng bị tẩm vào trong sát hải mục rữa, tất cả học sinh sợ mặt trắng bệch. Đặc biệt học sinh đã nói xấu Lý Thất Dạ thì chân run cầm cập mềm như bún, suýt đái dầm.
Với học sinh thì kết cuộc của Lục Kiếm Thiểu Hoàng giống của bọn họ, không chừng lát nữa Lý Thất Dạ sẽ ấn họ vào sát hải.
Xèo xèo xèo!
Tiếng mục rữa vẫn không dứt, khói bốc mù mịt. Ban đầu Lục Kiếm Thiểu Hoàng còn vùng vẫy kịch liệt, về sau gã kiệt sức.
Cuối cùng Lý Thất Dạ xách Lục Kiếm Thiểu Hoàng lên khỏi sát hải. Người Lục Kiếm Thiểu Hoàng héo rút như lão nhân chín mươi tuổi, tóc bạc phơ, toàn thân còn lại da lông xương, chẳng còn phong thái như trước.
Trong thời gian ngắn Lục Kiếm Thiểu Hoàng mất hết huyết khí, đây là uy lực của sát khí, nó ăn mòn huyết khí của gã, mục rữa cơ thể.
Đây còn là nhờ Lý Thất Dạ nương tay giữ mạng Lục Kiếm Thiểu Hoàng lại, không thì với sát khí khủng bố như vậy gã sớm không còn mẩu xương.
Lục Kiếm Thiểu Hoàng bị Lý Thất Dạ xách lên, gã đã hấp hối, chẳng còn ngạo khí hùng hổ nữa. Lúc này Lục Kiếm Thiểu Hoàng có thể thở được một hơi đã không dễ dàng.
Lý Thất Dạ nhìn Lục Kiếm Thiểu Hoàng, lạnh nhạt nói:
- Nghĩ tình ngươi còn là học sinh nên tha cho một mạng, không được tái phạm.
Lý Thất Dạ nói xong ném lão sư ra ngoài.
Thấy Lục Kiếm Thiểu Hoàng bị ném ra, vài học sinh Bách Đường vội nâng gã dậy. Hiện tại Lục Kiếm Thiểu Hoàng không dám nói câu hăm dọa nào, gã nằm đó khó nhúc nhích một ngón tay.
Tình huống của Lục Kiếm Thiểu Hoàng đã rất tốt, chỉ bị thương nặng chứ không mất mạng, nằm trên giường điều dưỡng sẽ khỏe.
- Thiên Thần học viện luôn hoan nghênh khiêu chiến lão sư, ta cũng vậy.